⬅ Trước Tiếp ➡
Khi nói chuyện, Thẩm Mục Hàn đã bước nhanh lên trước, kéo Mạc Thi Ý ngồi xuống bên cạnh anh, lại tự anh lấy một bát cháo thịt nạc trứng vịt Bắc Thảo cho cô.
Mạc Thi Ý không lay chuyển được anh, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn mà ngồi cùng ăn bữa sáng.
Cô liếc mắt về phía Mạc Thiến Thiến ngồi đối diện, quả nhiên, nghe Thẩm Mục Hàn nói để tài xế trong nhà đưa cô ta đi, sắc mặt cô ta lập tức đen đi.
Đời trước nhìn quen dáng vẻ Mạc Thiến Thiến trước mặt cô kiêu ngạo ương ngạnh, mà lần này nhìn lại, Mạc Thi Ý nhìn cô ta mỗi lần ăn mệt, trong lòng vui sướng nói không nên lời!
Nhưng Mạc Thi Ý vốn tưởng rằng Thẩm Mục Hàn nói đưa cô đi làm, là nói cho có thôi, để mẹ chồng nghe, cho thấy anh muốn phân rõ giới hạn với Mạc Thiến Thiến.
Ai biết sau bữa sáng, anh thật sự lái xe đi đến trước mặt cô, vẫy tay bảo cô đi lên.
Mạc Thi Ý thoáng nhìn Mạc Thiến Thiến một bên như hổ rình mồi nhìn chằm chú cô, bỗng không muốn từ chối, vô cùng phấn chấn ngồi lên xe người đàn ông, còn cố ý nũng nịu nới với Thẩm Mục Hàn trên ghế lái: “Cảm ơn anh yêu!”
Khiến Mạc Thiến Thiến tức giận đến nỗi suýt chút nữa phun máu!
Chẳng qua chỉ có thời gian một đêm, vì sao cảm thấy quan hệ giữa Mạc Thi Ý với anh Thẩm không giống trước nữa? Ở trên xe, Mạc Thi Ý lại khôi phục vẻ mặt thanh lãnh, lạnh nhạt nói với người đàn ông bên cạnh: “Ở phía trước có một ngã tư, thả tôi xuống là được, phòng làm việc của tôi với công ty anh là hai hướng khác nhau hoàn toàn, anh chở tôi qua thì anh đến muộn đấy.”
“Đến trễ cũng không sao. Thuận tiện qua nhìn xem, phòng làm việc của chúng ta được em xử lý thế nào?”
“Chúng ta?” Nghe vậy, Mạc Thi Ý đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó nhớ anh lúc trước nói dùng một trăm vạn nhập cổ phần, không có ý kiến, “Đúng rồi, cô bé Thích Nghiên được lắm, cảm ơn anh.”
Mạc Thi Ý là người công tư rõ ràng, ở phòng làm việc, anh giống Bùi Tử, đều ra sức nhiều, nên câu cảm ơn này vô cùng chân thành.
Thẩm Mục Hàn chú ý tình hình giao thông trước mắt, không quay đầu lại, nhưng khóe miệng hơi cong, “Vậy em tính cảm ơn anh thế nào?”
“……” Cô đột nhiên rất muốn thu lại câu vừa rồi.
Trầm mặc một lát, cô mới lại chậm rãi bật một câu, “Anh muốn tôi cảm ơn thế nào?”
“Bộ tây trang em thiết kế hồi trước không tệ, anh thích, đến lúc đó tặng cho anh mặc là được.” Người đàn ông trả lời rất trôi chảy, hiển nhiên đã sớm dự mưu.
Mạc Thi Ý quyết đoán từ chối, “Không được, đó là bộ tôi đã đồng ý làm cho Bùi Tử. Hơn nữa, dựa theo kích cỡ của anh, anh cũng không thể mặc được.” Ai ngờ, Thẩm Mục Hàn da mặt dày lên thì khó người nào đuổi kịp, “Ý của em là, nếu là trang phục em làm được, tôi cũng có thể mặc được, thì đưa tôi à?”
Chú là chú Klin trong miệng cháu
Đợi Thẩm Mục Hàn kiểm duyệt công việc xong, cuối cùng tiễn tôn đại phật anh đi, chuyện đầu tiên Mạc Thi Ý làm là gọi Thích Nghiên qua.
“Nghiên Nghiên, em giúp chị tính toán các kích cỡ tây trang cũng không có vấn đề gì đúng không? Dựa theo số liệu chị đưa em xác định kích cỡ lớn nhỏ ấy?” Cô nghiêm túc xác nhận lại.
Thích Nghiên dường như bị dọa sợ, nhưng mau chóng đáp lại, lập tức dùng sức gật đầu, “Đương nhiên! Chị Ý Thi, chị yên tâm đi, năng lực tính toán của em vẫn rất tốt!”
Bởi Mạc Thi Ý cảm thấy cách gọi “chị Mạc” hơi khó nghe, bào cô ấy sửa thành “chị Ý Thi”.
Nhưng trên thực tế, Mạc Thi Ý chỉ hận dòng họ này của cô thôi.
“Được, vậy không thành vấn đề, tiếp tục làm việc đi!”
Có lẽ khác trang phục nam, làm rộng thùng thình hơn, có lẽ người cùng size cũng có thể mặc. Nhưng tây trang không giống thế, nghiêm khắc dựa vào số liệu kích khác nhau để làm, cô cũng không tin, Thẩm Mục Hàn có mặc vừa tây trang của Bùi Tử?
Lui một vạn bước, dù có thể miễn cưỡng mặc vào, nhưng bộ này màu xanh ngọc, người thành đạt như anh có thể mặc màu sắc sáng ngời như thế ư?
Cô hiểu rõ Thẩm Mục Hàn, một ngăn tủ quần áo không phải đen thì cũng là trắng, mà chính trang chỉ có màu đen, rõ ràng phong cách không giống nhau.
Nghĩ như vậy, Mạc Thi Ý cũng không rối rắm gì nữa, lo tiếp tục hoàn thành chế tác tây trang của cô.
Cũng không biết hôm nay là ngày đặc biệt gì, buổi sáng mới tiễn đi tồng tài tập đoàn Thẩm thị, giữa trưa lại có một vị khách quý tiến vào!
Người tới cũng không để Thích Nghiên báo cho Mạc Thi Ý một tiếng, nên khi cô còn đang khoa tay múa chân với đàm nguyên liệu, trong lúc vô tình mà liếc mắt, mới phát hiện người đàn ông đứng ở cửa.
Chỉ thấy ông ta mặc âu phục Italy thủ công định chế, khuôn mặt hòa ái, dù trên mặt đã có dấu vết năm tháng, vẫn là có thể nhìn ra vẻ tuấn lãng của ông thời trẻ.
Eo thắng, tinh thần sáng lạng, rõ ràng là người đàn ông tuổi trung niên, nhưng khiến người ta cảm thấy rất có sức sống. Có lẽ là do thường đi phòng tập thể thao vận động, không giống Mạc Kỳ Sơn già rồi béo ra, dáng người còn giữ cực tốt.
“Chú là……” Cô chỉ cảm thấy nụ cười tươi của người này rất thân thiết, nhưng cố tình thế nào cũng không nghĩ ra được, đối phương rốt cuộc là ai.
“Ha ha, cô nhóc, chú là chú Klin trong miệng cháu đấy.”
“A! Chú Klin!”
Mạc Thi Ý còn chờ ông gọi điện báo, không ngờ ông đã tự tìm tới cửa, rất kinh ngạc, vội vàng gọi trợ lý của cô, đi pha một cốc cà phê ngon nhất mang vào.
Klin nhìn bóng cô nhóc nhiệt tình, lại nhớ đến dáng vẻ vừa rồi của cô trầm tĩnh làm việc, quả thực không khác gì Cổ Ấu Vi thời trẻ!
Không khỏi sinh lòng cảm thán, “Cháu gái, chú vẫn luôn cho rằng cháu đi theo mẹ cháu rồi. Không ngờ lúc chú còn sống, còn có thể gặp lại cháu, cháu đúng là hoàn toàn kế thừa toàn bộ ưu điểm của mẹ cháu!”
“Chú Klin, chuyện kia nói ra thì rất dài, nếu buổi tối chú có rảnh nói chuyện, cháu mời chú ăn một bữa cơm, được chứ ạ?”
“Được, chuyện của chú cũng xong rồi, nên hôm nay có rảnh tới đây nhìn. Không quấy rầy tiến độ công việc của các cháu chứ?” Klin vừa nói, vừa rất hứng thú đánh giá bộ tây trang cô đang làm. Mạc Thi Ý hơi ngượng ngùng để ông nhìn bán thành phẩm của cô, nhanh chóng mời ông ngồi xuống sofa, đưa một cốc cà phê lạnh tới trước mặt ông, “Phòng làm việc này của cháu cũng mới khởi bước, tác phẩm còn chưa làm ra, không quấy rầy không quấy rầy. Chú Klin, bây giờ chú đang qua lại trong và ngoài nước ạ? Mẹ cháu nói trong nhật ký, chú cũng làm công việc thiết kế trang phục, là trang phục nam ạ?”
Có vài nhà thiết kế trang phục đặc biệt nổi danh, Mạc Thi Ý cũng biết không ít.
Còn ở nước ngoài, cô cũng từng nghe hai cái tên đặc biệt lợi hại, một người là nhà thiết kế trang phục nữ đứng đầu Chris Tina, một người còn lại là nhà chế tác tây trang cao cấp Franklin.
Họ hiện tại chỉ phục vụ cho quý tộc hoàng thất, nên ở trên thị trường, đã rất khó có thể gặp được tác phẩm liên quan tới họ. Chỉ ít quần áo, cũng bị kẻ có tiền giữ như vật quý.
Klin cười, trả lời rất đơn giản, “Bây giờ chú chỉ thiết kế tây trang, ha ha, nên chế tác bộ âu phục này cho bạn cháu có vấn đề gì ở kỹ thuật, cứ việc hỏi chú.”
⬅ Trước Tiếp ➡