⬅ Trước Tiếp ➡
“Thật vậy ạ? Thế thì tuyệt quá ạ!” Mạc Thi Ý kích động suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Nhà họ Mạc không phải người tốt
Dưới sự chỉ dẫn của chú Klin, bộ tây trang của Mạc Thi Ý cũng có dáng vẻ ban đầu.
Nếu không phải đã đồng ý mời chú đi ăn cơm, cô sẽ lại mất ăn mất ngủ……
Thích Nghiên hỗ trợ đặt trước một nhà hàng xoay ở tầng cao nhất trung tâm tòa cao ốc. Mạc Thi Ý rất vừa lòng sắp xếp như vậy, hơn nữa càng không nghĩ tới, chú Klin còn đi xe Lincoln bản giới hạn.
“Chú Klin, chú thật lợi hại, ở nước ngoài, chú nhất định là nhà thiết kế trang phục vô cùng xuất sắc!”
“Ha ha, cháu cũng rất lợi hại mà, đường đường là phu nhân tổng tài tập đoàn Thẩm thị, hiện giờ lại tự mình gây dựng sự nghiệp mở phòng làm việc. Nhưng mà, chú hơi tò mò, sao cháu không quay về làm công ty nhà mình?”
Klin còn chưa rõ ân oán giữa Mạc Thi Ý với nhà họ Mạc, chỉ biết hóa ra công ty nhà họ Cổ hiện giờ do Mạc Kỳ Sơn xử lý, mà sau khi cô đổi tên thành Mạc Thi Ý, còn gả cho Thẩm tổng tiếng tăm lừng lẫy!
Nghe đối phương hỏi chuyện, ánh mắt Mạc Thi Ý thoáng ảm đạm, bởi còn người ngoài ở đây, cô hạ giọng rất thấp, “Chú Klin, bây giờ cháu đã không còn là cô cả nhà họ Mạc.”
“Ừ, cái này chú nghe rồi, sau khi mẹ cháu rời đi cuối cùng lại xảy ra chuyện gì? Cháu gả cho thằng nhóc Thẩm Mục Hàn kia, cậu ta đối xử tốt với cháu không?”
Klin thấy vẻ mặt cô do dự, muốn nói lại thôi, rốt cuộc hiểu được điều gì, lại an ủi bổ sung: “Không sao, tài xế với trợ lý đều là người của chú, cháu có chuyện cứ việc nói.”
Mạc Thi Ý có chút ngượng ngùng mà sờ mũi cô, “Thật ra, sau khi mẹ rời đi đã xảy ra rất nhiều chuyện, Chú Klin, quan hệ của chú với mẹ cháu tốt như thế, có một việc, cháu không muốn giấu chú.”
“Chuyện gì?”
“Mẹ cháu bị hai chị em Mạc Thiến Thiến hại chết! Tuy mẹ bị ung thư, nhưng vốn dĩ tình huống đã có điều chuyển biến tốt đẹp, đều do hai chị em đó làm hại! Là họ tàn nhẫn nhổ ống dưỡng khí, còn nói gì mà chết không đau đớn rất tốt! Chú Klin, chú biết không? Bao gồm Mạc Kỳ Sơn ở trong, nhà họ Mạc không phải người tốt!” Nói rồi, cô khóc không thành tiếng. Klin đầu tiên là ngẩn ra, mà tiếng khóc của cô lại làm ông đột nhiên phục hồi tinh thần, ngay sau đó lấy tư thái người lớn duỗi tay ôm Mạc Thi Ý vào ngực ông, hơn nữa còn nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, từng chút an ủi: “Cô bé, đừng đau buồn. Người ác nhất định sẽ có ác báo! Cháu có chứng cứ xác thực không? Chú giúp cháu!”
“Không, trước mắt chưa có ạ,” Mạc Thi Ý thoáng bình phục một chút tâm trạng của cô, giọng hơi khụt khịt, “Nhưng mà chú, có những lời này của chú, cháu cảm ơn chú! Chứng cứ còn đang thu thập, chú nguyện ý giúp cháu cùng báo thù, thật sự là quá tốt!”
“Con bé ngốc, sau này có chuyện gì, cứ việc tìm chú, đừng tự gánh một mình.”
Klin xem cô như con gái ông, lại đưa một tay tới dịu dàng sờ đầu cô.
Điều ấy khiến Mạc Thi Ý lại nhịn không được sụt sịt mũi, nếu…… Nếu chú Klin là ba cô thật thì tốt biết bao!
Trong bản chép tay của mẹ, quan hệ của bà với Chú Klin quan hệ lúc ấy, là bạn thân. Một ánh mắt của mẹ, Chú Klin có thể hiểu rõ ý của bà.
Chỉ tiếc, hai người vẫn luôn hữu nghị như thế, không phải quan hệ người yêu. Sau đó, mẹ quen biết Mạc Kỳ Sơn, hơn nữa đi cùng nhau vào tòa lâu đài hôn nhân.
Nếu lúc trước, mẹ chọn người yêu là chú Klin, như vậy những bi kịch sau đó…… Cũng không còn tồn tại nữa! Nhưng, không có nếu.
Ta không phải ý này
Nhưng Mạc Thi Ý vẫn khá vui vẻ, ít nhất sống lại một lần, cô cuối cùng cũng quen được Chú Klin.
Trong bữa tối, bởi trong phòng chỉ dư lại hai người cô với Klin, Mạc Thi Ý cuối cùng nói mấy chuyện quan trọng cho ông. Klin tuyệt đối là người lắng nghe tốt, thi thoảng giúp cô thêm đồ ăn, thêm chút rượu. Khi biết cô bị nhà họ Mạc đuổi đi những năm ấy như thế nào, ông nhịn không được thở dài một tiếng, “Cháu gái, sức mạnh của cháu, rất giống mẹ cháu khi ở nước ngoài vừa học vừa làm!”
“Chú Klin, cháu nhớ rõ mẹ từng nói trong nhật ký, mẹ với chú quen nhau lần đầu tiên là khi làm công quán cà phê ạ?”
“Đúng vậy, cô ấy bởi một đêm trước không ngủ ngon nên tinh thần hoảng hốt, không cẩn thận đổ cà phê xuống người bạn chú, là chú giải vây thay cô ấy. Sau đó biết chuyện, hóa ra cô ấy là đàn em cùng học viện……”
Lúc nói chuyện cũ khi còn là du học snh, Klin cũng trở nên hay nói hơn.
Lúc này, đổi thành Mạc Thi Ý nghiêm túc nghe nhiều chuyện cũ giữa ông và mẹ, cuối cùng, cô còn như lơ đãng đề ra một câu, “Chú Klin, chú có từng thật lòng thích mẹ cháu không ạ?”
“Mẹ cháu ưu tú như thế, cháu nói xem?” Ai ngờ, ông lại hỏi lại câu ấy.
Nhưng Mạc Thi Ý vẫn là nghe ý trong lời ông, lại nhịn không được hỏi tiếp, “Vậy chú có từng thổ lộ không ạ? Mẹ cháu vì sao muốn từ chối chú ạ? Chú cũng rất ưu tú, rất tốt mà……”
“Mẹ cháu không nói cho cháu trong nhật ký?”
“Không ạ.” Nghe vậy, Klin hơi bần thần, tầm mắt dần nhìn phía ngoài cửa sổ, “Thật ra chú cũng không nói chính xác, nhưng tin rằng sự ăn ý giữa chúng ta, mẹ cháu hẳn là hiểu ra tình cảm này của chú. Nhưng cô ấy có thể thật sự không có cảm giác đó với chú, người phụ nữ trong lý tưởng cô ấy, có lẽ là loại hình như Mạc Kỳ Sơn.”
“Phụt ——” Ngụm nước trái cây của Mạc Thi Ý suýt chút nữa phun ra, vội vàng lấy khăn giấy lau miệng mình, đầu đầy hắc tuyến đáp, “Không phải chứ? Mẹ cháu hóa ra thích con rể tới cửa!” Klin sửng sốt theo, ngay sau đó xua tay giải thích, “Chú không phải ý này, con rể tới cửa chỉ sợ là ý ông ngoại cháu. Mẹ cháu, thật ra là thuộc về bề ngoài trông kiên cường, nội tâm lại là cô gái rất mềm mại, nên cô ấy thích nửa kia tâm tư tỉ mỉ giống Mạc Kỳ Sơn, lại cao lớn hùng dũng, có thể cho người phụ nữ như cô đầy cảm giác an toàn.”
“Chú Klin, chú chẳng lẽ không phải sao?” Mạc Thi Ý lại lần nữa đánh giá người đàn ông ngồi ở đối diện một lần, có thể vô cùng ăn ý với mẹ cô, có thể thấy được tâm tư tuyệt đối tinh tế. Còn cao lớn hùng dũng, vóc dáng chỉ thấp hơn Thẩm Mục Hàn chút, nhưng nhìn ra được cũng có cơ bắp!
Klin cười lắc đầu, “Ha ha, lúc chú còn trẻ, rất gầy, mẹ cháu cảm thấy chú lớn lên như cây gậy trúc, ha ha, nên sau đó chú mỗi ngày tập thể hình, nhưng lại chờ được tin mẹ cháu kết hôn.”
“Như vậy ạ……”
Có lẽ là có duyên không phận.
Ăn uống no đủ, nói chuyện cũng rất vui vẻ. Sắc trời đã tối, Klin nói đưa cô về, nhưng Mạc Thi Ý vẫn từ chối, “Mục Hàn nói đến đón cháu, lúc này chắc cũng tới rồi.”
“Thế à? Vậy là tốt rồi, tuy nhà họ Mạc bạc đãi cháu, cũng may cháu gả đến nơi cũng ổn. Sau này nếu tên đó dám bắt nạt cháu, cháu cứ việc nói cho chú, chú giúp cháu hết giận!”
Mạc Thi Ý từ trên người Klin cảm nhận được tình thương của cha đã lâu, cũng nhịn không được càng thêm thân thiết với ông, lúc đi xuống, còn vẻ mặt làm nũng kéo tay ông.
Mà ở trong mắt người qua đường, họ cũng đúng là một đôi cha con đi dạo phố ăn cơm. Nhưng một màn này rơi vào trong mắt Thẩm Mục Hàn, anh thấy không rõ người đàn ông bên cạnh Mạc Thi Ý là ai, nhưng lần đầu nhìn thấy cô có dáng vẻ con gái như thế, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, đồng thời trong mắt lập tức chứa đầy tức giận.
Có thể tìn chú Klin giúp đỡ
⬅ Trước Tiếp ➡