⬅ Trước Tiếp ➡
“Chú Klin, cháu đi trước đây, chúng ta liên lạc sau!”
“Không sao, đi đường cẩn thận.”
Sau khi Mạc Thi Ý chào tạm biệt Klin, cô cẩn thận bước lên xe của Thẩm Mục Hàn, về phần Klin, sau khi nhìn thấy cô an toàn lên xe mới chậm rãi quay người rời đi.
Tuy Thẩm Mục Hàn không biết người đàn ông ăn cơm với Mạc Thi Ý là ai, nhưng anh có thể xác định người đó không phải Bùi Tử Thâm.
Bởi vì đêm nay anh ta tham gia vào một buổi từ thiện, trong lúc trên đường tới đây, trong radio có đề cập đến tin tức đó.
“Người đàn ông quan trọng nào đã ăn cơm cùng cô vậy? Vui vẻ vậy sao...”Người đàn ông lơ đãng hỏi một câu.
Mạc Thi Ýcố tình không nói với anh cô ăn tối với ai trong tin nhắn, mà chỉ dùng bốn từ “ Bạn bè quan trọng” để thay thế.
Thấy anh hỏi vậy, cô nói: “Không liên quan đến anh, anh...không phải ghen đấy chứ?” Thẩm Mục Hàn nghẹn họng, anh giả bộ bình tĩnh quay mặt ra bên ngoài cửa sổ, che đi sự mất tự nhiên vừa xẹt qua đáy mắt, lạnh lùng đáp lại: “Cô nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ sợ cô và người đàn ông khác bị phóng viên đi ngang qua chụp được, làm mấy hết mặt mũi của tôi.”
“Vậy à, vị trí phu nhân tổng tài này đúng là không dễ ngồi, hay là anh sớm cho tôi một đơn ly hôn đi, như vậy không sợ bị tôi làm cho mất mặt nữa.”
Chống lại cặp mắt tràn đầy chờ mong kia, khuân mặt người đàn ông lạnh đi vài phần, sau khi nói ba chữ “Không thể nào” thì im lặng không nói gì.
Mạc Thi Ý cũng lười để ý đến, cô biết rõ, Thẩm Mục Hàn nhất quyết không chịu buông tay đơn giản chỉ vì trả thù.
Điều quan trọng nhất bây giờ chính là phải tìm ra bằng chứng chứng minh cô không hại chết Mạc Toa Toa, chỉ có điều, cô ta có liên quan đến một vụ tai nạn xe hơi ở nước ngoài, chẳng lẽ cô phải ra nước ngoài điều tra sao?
Đúng rồi, có thể tìm chú Klin giúp đỡ!
Nghĩ vậy, Mạc Thi Ý bất chấp tảng băng bên người, vội vàng cầm điện thoại nhắn cho chú Klin một tin nhắn: [Chú Klin, chú có quen cảnh sát nào ở nước ngoài không?]
Klin: [Cục cảnh sát sao? Có, có chuyện gì vậy?]
Mạc Thi Ý: [Không có gì, về bản án lúc trước, chú Klin có cách nào liên lạc với cảnh sát Sam không? Cháu có chuyện quan trọng cần thảo luận một với anh ta]
Klin: [Sam? Được, chú biết rồi]
Lần cuối cùng đến thăm giáo viên, trong lòng Mạc Thi Ý vẫn còn nghi ngờ, rõ ràng lần trước cảnh sát đã loại bỏ hiềm nghi với cô, tại sao Thẩm Mục Hàn vẫn không chịu buông tha cho cô?
Hơn nữa, dựa vào sự hiểu biết của cô về người đàn ông này, nếu như không phải trên tay anh ta nắm giữ bằng chứng xác thực, anh ta sẽ không khăng khăng cho rằng cô là người đứng sau.
Xem ra chuyện Mạc Toa Toa bị đâm chết, trong đó nhất định có một chi tiết cụ thể không thể cho người khác biết, lần này cô nhất định phải hỏi cảnh sát rõ ràng, để xem có bỏ sót thứ gì không!
Thẩm Mục Hàn thấy người phụ nữ bên cạnh che che đậy đậy nói chuyện với ai đó, trong long quả thực rất khó chịu.
Cũng may anh còn có nội ứng.
Thích Nghiên là người anh đưa tới, rất nghe lời anh.
Lúc trở về biệt thự, anh nhanh chóng đi vào thư phòng, sau đó gọi điện thoại cho cô ta, “Cô có biết tối nay Mạc Thi Ý ăn cơm với ai không?”
“À, hình như có, là một người chú nào đó, chị Thi Ý nói với tôi đối phương là khách quý, vì vậy tôi đã đặt một nhà hàng Tây cho bọn họ.”
“Chú?” Người đàn ông hơi nhướng mày.
Nếu như nhớ không nhầm, Cổ Ấu Vi bị bệnh qua đời, từ khi Mạc Thi Ý bị đuổi khỏi Mạc gia, ông ngoại bà ngoại cũng lần lượt qua đời, anh chưa từng nghe nói cô có người thân nào khác, người chú ở đâu ra vậy?
“Đúng vậy, tôi nghe thấy chị Thi Ý gọi người đàn ông kia như vậy, tuy nhiên, khi nghe bọn anh Minh lén lút nói chuyện, người đàn ông kia chính là nhà thiết kế âu phục nước ngoài vô cùng nổi tiếng, Franklin!” Thích Nghiên ở đầu kia không dám nói rối mà bổ xung thêm vài câu.
Cậu chưa gặp ông ấy
Hiệu xuất xử lý công việc của chú Klin rất cao, ngay sau đó, ông liền đưa thông tin liên lạc cá nhân cho Mạc Thi Ý.
Sau đó, ông nhắc nhở cô: “Gần đây Sam đang theo một vụ án lớn, mấy ngay nay không có thời gian rảnh, nếu như không vội, tuần sau liên lạc là thích hợp nhất.”
“Vâng, cảm ơn chú Klin! Cháu không vội, cháu sẽ gọi cho anh ta khi anh ta rảnh.” Mạc Thi Ý luôn miệng nói cảm ơn.
Cô thật sự không vội, đối với cô mà nói, chỉ cần sự việc liên quan có tiến triển, như vậy chính là thắng lợi!
Cô không ngại để cho đám người xấu kia nở mày nở mặt một thời gian, đứng ở vị trí càng cao, lúc ngã sẽ càng đau!
Đây là kết quả Mạc Thi Ý muốn nhìn thấy nhất.
Sau khi xác định loại vải may trang phục nữ, công việc tiếp theo chính là việc của thợ may, mà Mạc Thi Ý thì tiếp tục tập trung vào bộ âu phục màu xanh ngọc trên tay.
Phần quần dễ hơn phần áo rất nhiều, đã chính thức được ra lò, lúc Mặc Thi Ý dùng bàn là ủi ống quần thì nhận được một cuộc gọi từ Bùi Tử Thâm.
“Alo? Đại minh tinh, sao rảnh rỗi gọi điện cho tôi vậy? Có gì không ổn sao?” Mạc Thi Ý tiện tay nghe máy, trong khi tay kia đang ủi quần áo.
“Ha ha, nghe Nhất Minh nói tối hôm qua cô ăn tối thầy Franklin! Sao hai người biết nhau vậy? Chẳng lẽ vì thiết kế trang phục cho tôi nên cậu mới xin ông ấy chỉ bảo sao?”
Lương Nhất Minh phụ trách mảng thị trường, là nhân tài được tuyển dụng bởi Bùi Tử Thâm.
Nghe được lời này, Mạc Thi Ý hơi ngạc nhiên, động tác trên tay dừng lại một chút: “Cậu nói cái gì? Franklin...nhà thiết kế tài ba người nước ngoài kia sao? Đừng đùa tôi chứ, tôi chỉ ăn cơm với một người chú thôi, chắc anh ta nhầm rồi!”
“Chú? Chú nào vậy, tôi có biết không?”
Bùi Tử Thâm và Mạc Thi Ý là bạn học cùng lớp nhiều năm, anh ta là người biết rõ nhiều bí mật của cô nhất, cho nên khi nghe thấy từ chú này, anh ta rất tò mò, trong ấn tượng của anh ta, dường như cho tới bây giờ vẫn chưa nghe cô nói về người chú này.
Mạc Thi Ý nói thật: “ Cậu chưa gặp chú ấy, trước đây tôi cũng chưa gặp, chú Klin là một người bạn tốt của mẹ tôi.”
⬅ Trước Tiếp ➡