Hứa Vận Nhi cùng với mẹ của cô ta là Tô Phù Dung, một lớn một nhỏ đứng ở bên cạnh người ba Cố Thanh Nguyên của cô, thân mật thật giống như bọn họ mới là người một nhà.
Sau khi mẹ cô mất, thì mẹ con mẫu Hứa Vận Nhi liền vào Cố gia ở, mang đến cho cô vô vàn tai họa.
Trong mắt của ba Cố Thanh Nguyên cô đã biến thành một người con gái chỉ biết mang đến rắc rôi, phiền toái cho người khác, là một thất bại trong cách giáo dục con gái của ông.
Cũng đúng, ông lúc nào cũng lãnh đạm trách cứ cô, làm cho Cố Bắc Từ càng ngày càng thiếu đi tình yêu thương của ba mẹ, mới có thể xem con yêu tinh Hứa Vận Nhi chuyên đi hại người, coi như người thân cận nhất ở trong nhà
“Dượng đừng trách cứ A Từ, em ấy có thể là mải đi chuẩn bị quà cho ông nội Hoắc nên mới đến muộn như vậy, đúng không A Từ?”
Cố Bắc Từ vừa định nói chuyện, thì thanh âm ngọt lịm như đường cút Hứa Vận Nhi bỗng nhiên vang lên.
Thanh âm này hoàn mỹ phù hợp diện mạo của Hứa Vận Nhi, một khuôn mặt nhu thuận đầy vô hại mặt, ai cũng sẽ không đề phòng cũng như tin tưởng cô ta, nhưng không ngờ đây lại là một con rắn rết tâm địa độc ác.
Truyện chỉ có duy nhất tại webtruyen.com
Cố Bắc Từ cố nén sự ghê tởm đang trào dâng ở trong lòng, mới không có tại đây xé nát cái miệng điêu ngoa của Hứa Vận Nhi.
“Đúng vậy, A Từ biết hôm nay là sinh nhật của ông nội Hoắc, khẳng định đã tỉ mỉ chuẩn bị lễ vật, bằng không bữa tiệc quan trọng như vậy sao có thể đến trễ chứ?”
Mẹ của Hứa Vận Nhi là mẹ kế của Cố Bắc Từ liền nói theo con gái của mình.
Ánh mắt lạnh lùng của Cố Bắc Từ nhìn hai mẹ con bọn họ kẻ xướng người hoạ. Rõ ràng là cô đến đúng giờ lại bị bọn họ nói thành đến trễ.
Nhìn thì có vẻ mẹ con bọn họ đang giải vây cho cô, nhưng thực tế là đang đẩy cô vào thế khó. Thật tâm cơ
Kiếp trước cô cũng chỉ nghĩ làm sao để phá lễ đính hôn này, sao có thời gian mà chuẩn bị lễ vật cho ông nội Hoắc.
“A Từ, mau đem lễ vật của con ra đi.”
Quả nhiên, Tô Phù Dung cười tủm tỉm nói ra những lời này.
“Tôi...”
Cố Bắc Từ vừa muốn nói cái gì đó, thì Hứa Vận Nhi lại mở miệng đánh gãy lời nói của cô.
“A Từ khẳng định là chuẩn bị cho ông nội Hoắc một kinh hỉ Như vậy, trước thì con thả con tép, bắt con tôm.”
Hứa Vận Nhi làm ảo thuật biến ra một cái hộp tinh xảo, đi đến trước mặt Hoắc lão gia tử, mở ra.
“Ông nội Hoắc, nghe nói ông thích thu thập tẩu thuốc, đây là mã não mà con đã mất rất nhiều thời gian mới tìm được, rồi đích thân con mài giũa nó thành cái tẩu thuốc. Ông xem, có vừa ý không?”
Hoắc lão gia tử đam mê với việc thu thập tẩu thuốc, điều này ai ai cũng biết, nhìn thấy cái tẩu thuốc này ông cụ Hoắc không nhịn được mà duỗi tay ra cầm lấy thưởng thức.
“Cô thật có tâm.”
Ảnh mắt Hoắc lão gia tử sáng ngời, vừa lòng gật gật đầụ Đứng ở bên cạnh là mẹ Hoắc cũng thập phần vừa lòng nhìn Hứa Vận Nhi.
“Tôi thấy nha đầu này đúng là rất hiểu chuyện.”
“Cảm ơn dì Hoắc.”
Hứa Vận Nhi khiêm tốn lên tiếng, liền thối lui sang một bên.
Chính là vào lúc này đây, Cố Bắc Từ cũng nhìn thấy trong mắt cô ta tràn ngập vẻ đắc ý.
Hứa Vận Nhi làm bộ giải vây cho cô, sau đó lại lấy lễ vật mình đã tỉ mỉ chuẩn bị ra, thành công giành được lời khen của trưởng bối Hoắc gia.
Mà kế tiếp, thân là nữ chính trong tiệc đính hôn, bởi vì không lấy ra được lễ vật, mà hình tượng của cô ở trong lòng trưởng bối Hoắc gia xuống dốc không phanh
Thật là một mũi tên trúng hai con nhạn, kế sách không tồi
Nhưng mà phải xin lỗi, kiếp này tôi sẽ không để cho cô được như ý nguyện đâu