⬅ Trước Tiếp ➡
“Ông nội Hoắc, hiện tại là đến lượt con dâng lễ vật của mình lên cho ông ”
Cố Bắc Từ cười tủm tỉm mở miệng, không chút ngoài ý muốn mà nhìn đến ánh mắt giật mình của Hứa Vận Nhi và biểu tình sửng sốt của Tô Phù Dung.
“Lễ vật mà A Từ chuẩn bị ông nội chắc chắn sẽ rất thích, mau lấy ra để ông xem ”
Truyện chỉ có duy nhất tại webtruyen.com
Ông cụ Hoắc lập tức rất có hứng thú nói, trưởng bối hai nhà cũng đặt lực chú ý từ trên người Hứa Vận Nhi chuyển sang cô.
“Phần lễ vật này là con cùng với Triệt ca ca cùng nhau vì ông mà tỉ mỉ chuẩn bị ”
Cô chậm rãi mở miệng, chủ động đi tới bên cạnh Hoắc Tư Triệt, khoác lấy tay anh.
Trong nháy mắt, cô cảm nhận được thân thể của người đàn ông chợt trở nên căng cứng, còn có ánh mắt tìm tòi nghiên cứụ
“Hai đứa cùng nhau chuẩn bị sao?”
Không riêng gì ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Hoắc Tư Triệt, mà trưởng bối hai nhà Hoắc Cố cũng đều khiếp sợ, thậm chí mẹ Hoắc còn trực tiếp buột miệng thốt ra hỏi.
Cố Bắc Từ có thể hiểu được, kiếp trước sau khi biết mình có hôn ước với Hoắc Tư Triệt, cô liền biểu hiện chán ghét với anh, mỗi ngày trốn tránh anh như tránh tà, sao có thể cùng Hoắc Tư Triệt mà chuẩn bị lễ vật.
“Đúng vậy ”
Cố Bắc Từ nghiêm trang nói hươu nói vượn, sau đó liền nắm lấy cánh tay của Hoắc Tư Triệt, nhưng anh lại không có động đậy gì.
“Triệt ca ca ”
Cố Bắc Từ bất đắc dĩ hô một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông mới sững lại, nhẹ động đậy.
Trong lòng cô nhẹ nhàng thở ra một hơi, phía sau lưng một mảnh mồ hôi lạnh, lúc này đây cô thật sự rất mạo hiểm Nhưng mà cuối cùng cũng khiến anh phản ứng lại.
Cô lôi kéo anh, xuyên qua khách khứa, hướng tới đại sảnh nơi có ban nhạc đi đến, hành động này khiến cho khách khứa trong hội trường đều cảm thấy khiếp sợ.
“Cô ấy muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn đánh đàn?”
“Cố Bắc Từ không phải là người ăn chơi trác táng phế vật sao? Sao có thể chơi được nhạc cụ?”
Đón nhận tất cả ánh mắt bán tín bán nghi của mọi người, Cố Bắc Từ lại rất bình thản ung dung. Cô buông tay Hoắc Tư Triệt ra, từ trong tay một người chơi đàn cầm lấy đàn vi o lon.
“Còn nhớ rõ cái này không?”
Cố Bắc Từ xoay người lại nhìn về phía Hoắc Tư Triệt, sau đó liền kéo ra một đoạn nhạc du dương.
“Nhớ.”
Ánh mắt Hoắc Tư Triệt lập tức thay đổi, thậm chí còn chủ động đi tới đàn dương cầm ngồi xuống. Ánh đèn nhàn nhạt chiếu lên người anh. Anh nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, làm giảm đi cảm giác áp bức khiến cô khó thở. Ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô, mang theo ánh sáng hiếm có.
Hệt như chàng hoàng tử si tình trong truyện cổ tích, thậm chí còn hơn thế.
Nội tâm Cố Bắc Từ không khỏi kích động, cô cố gắng khắc chế tâm trạng của mình, ưu nhã hướng tới tầng hai của biệt thự, cúi đầu thật sâu với ông nội Hoắc, sau đó kéo ra một đoạn nhạc dạo quen thuộc.
Năm giây sau, mười đầu ngón tay thon dài của Hoắc Tư Triệt lướt trên phím đàn, âm thanh trầm thấp hồn hậu của tiếng dương cầm vang lên, hai người bọn ăn ý mà hòa điệu nhạc với nhau thành một.
Tiếng đàn khi thì rộng rãi, tràn ngập khí thế nuốt núi ăn sông, khi thì chan hòa mềm mại như bông, phiêu đãng vui vẻ, ngọt ngào, khi thì bi tráng, ẩn chứa nhân sinh.
Thật giống như một người từ thanh niên trai tráng đi đến tuổi già, lại quyết chí không thay đổi.
Các tân khách đã sớm khiếp sợ nói không ra lời, bọn họ say mê trầm mặc nghe một đoạn này không hề thua với bậc thầy âm nhạc.
Trên tầng hai của ngôi biệt thự, ngoại trừ hai mẹ con Hứa Vận Nhi ra, thì biểu tình của những người khác đều thay đổi.
Ba Cố Bắc Từ, thậm chí là ba mẹ của Hoắc Tư Triệt trên mặt cũng đều mang theo cảm khái, ánh mắt phức tạp nhìn hai người bọn họ.
⬅ Trước Tiếp ➡