⬅ Trước Tiếp ➡
Hoắc lão gia tử càng nghiêm túc lắng nghe màn diễn tấu của hai người, không khỏi tưởng niệm.
Cố Bắc Từ đắm chìm trong giai điệu, tầm mắt liền trở nên mơ hồ, đây là lần hợp tác sau 9 năm của cô và Hoắc Tư Triệt.
Tác phẩm mà cô và Hoắc Tư Triệt đang diễn tấu là bản nhạc do bà nội Hoắc soạn nhạc, còn ông nôi Hoắc thid viết lời. Và chính hôm nay, bọn họ lại dùng nó mừng thọ ông nội Hoắc.
Bản nhạc này là minh chứng cho tình yêu của ông bà và cũng là lời chúc phúc cho cô và Hoắc Tư Triệt được hạnh phúc trong tương lai.
Chỉ là khi đó Cố Bắc Từ còn quá nhỏ, chưa hiểu hết được thâm tình, nên đã phí hoài thời gian và phụ đi ý tốt của hai vị trưởng bối.
Hôm nay, cô diễn tấu khúc nhạc này cho ông nội Hoắc nghe và cũng là cho chính bản thân cô.
Hoắc Tư Triệt, một đời này, em sẽ không phụ anh
Sau khi kết thúc, trên mặt Cố Bắc Từ đã dính đầy nước mắt, không nghĩ tới chín năm sau, chưa từng luyện qua mà hai người vẫn ăn ý như vậy.
“Anh đàn thật hay.”
Hai mắt Cố Bắc Từ đẫm lệ mơ hồ tán dương, mà anh lại chậm rãi đến gần, duỗi tay ra lau đi nước mắt trên mặt cô, khóe môi tinh xảo thả ra hai chữ.
“Không khóc.”
Cố Bắc Từ ngơ ngác nhìn anh, cô thế nhưng lại không có bài xích khi anh đụng vào?
“Tốt Tốt Tốt Lễ vật này ông nội đặc biệt thích ”
Ông nội Hoắc kích động nói liền ba tiếng “Tốt”, có thể thấy được ông cụ có bao nhiêu vừa ý với món quà sinh nhật này.
Cố Bắc Từ buông đàn violon ra, nín khóc mỉm cười “Ông nội Hoắc, trước đây bà nội có dặn ông phải quan tâm đến sức khỏe của mình, nên ông phải không được hút thuốc và ít uống rượu đó, ông nội còn nhớ không?”
“Nhớ, nhớ Ông nội không quên ”
Hoắc lão gia tử lập tức ghét bỏ đem cái tẩu thuốc trong tay ném vào hộp, không bao giờ xem nữa.
Cố Bắc Từ cười cười, ánh mắt thoáng nhìn qua Hứa Vận Nhi ở trong góc. Rất nhanh, trên gương mặt lương thiện vô hại kia đã có chút biến đổi.
“Hai cái đứa này, thật là làm cho ông nội vừa tức vừa đau ”
Ông cụ Hoắc cười tủm tỉm đi xuống bậc thang, năm lấy tay hai người.
“Các vị, hôm nay là đại thọ 70 của tôi, nhưng tôi còn có một tin vui quan trọng muốn tuyên bố...”
Nội tâm Cố Bắc Từ không khỏi khản trương, sự kiện kia rốt cuộc cũng tới
“Tôi tuyên bố Hoắc Tư Triệt và Cố Bắc Từ, chính thức đính hôn ”
Sau đó ông cụ Hoắc lấy ra một cặp nhẫn đính hôn mà mình đã sớm chuẩn bị, trịnh trọng giao cho hai người.
“Triệt Nhi, còn không đeo lên cho A Từ ”
“Vâng.”
Cố Bắc Từ ngơ ngác nhìn Hoắc Tư Triệt nâng tay cô lên, nhẹ nhàng đưa chiếc nhẫn vào ngón áp út, bốn phía lập tức vang lên tiếng vỗ tay nóng bỏng.
Kiếp này, rốt cuộc cô cũng thuận lợi mà đính hôn với Hoắc Tư Triệt, trưởng bối đồng ý, mọi người chúc phúc.
Lúc này liền truyền âm thanh lãng mạn, mọi người ăn ý mà mời bạn nhảy vào sân, Cố Bắc Từ còn chưa kịp lấy lại tinh thần, thì trên eo lập tức nóng lên, ngay sau đó đã bị Hoắc Tư Triệt dùng lực ôm vào trong lòng.
Tay trái cô nhẹ nhàng đặt ở trên vai anh, tay phải rất tự nhiên mà đan vào bàn tay anh, lòng bàn tay truyền đến xúc cảm ấm áp, làm cô có hơi hoảng hốt.
Kiếp trước mỗi khi cô ở cùng với Hoắc Tư Triệt đều là giương cung bạt kiếm, thế mà kiếp này lại có thể ôm nhau mà khiêu vũ.
Hồi ức từng màn xâm nhập vào trong đầu óc, tất cả đều là cô càn quấy Hoắc Tư Triệt, mà lần nào anh cũng trầm mặc bao dung. Sau đó lại không thể nhịn được nữa mà tuyệt vọng buông tay.
“Em không chuyên tâm.”
Bỗng nhiên thanh âm lạnh băng từ đỉnh đầu truyền đến, đại ma vương nháy mắt đã cảm nhận được cảm xúc biến hóa của cô.
“A?”
Cố Bắc Từ theo thói quen sợ hãi, mà thân thể run rẩy một chút.
⬅ Trước Tiếp ➡