Chương 18
ăn đến phòng khách, “Đi trễ nên hết đồ ăn, chỉ còn ít gà hấp muối với xương sườn”.
Chu Kiều đứng lên dọn đồ đạc trên bàn qua một bên, tay cô dừng lại ở quyển tạp chí.
Tần Vũ Tùng đi qua nhìn, đó là quyển tạp chí anh mua ở sân bay, lúc đó chỉ thấy mặt cô gái ở trang bìa rất giống Chu Kiều, khóe mắt hơi nâng, mơ màng mà lại mang theo vài phần đẹp đẽ điềm tĩnh, nhưng khóe môi lại hơi mím, như đang chịu đựng điều gì đó.
Chu Kiều đem tạp chí cùng đồ linh tinh để qua một bên, thuận miệng nói “Không nghĩ anh lại quan tâm đến kiểu tạp chí này”.
Đây là lần đầu tiên Tần Vũ Tùng bỏ 20 tệ mua vì ảnh bìa hơn là nội dung của tạp chí.
Anh nói “Cô ăn trước đi, tôi làm thêm chút đồ”.
Tần Vũ Tùng đem 2 trứng gà bỏ vào nồi, làm thành món canh trứng.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cho thêm mì vào, sợi mì không mềm không cứng, trứng vừa chín tới.
Chu Kiều cũng không ăn, chỉ dựa vào sofa yên lặng uống bia.
Tần Vũ Tùng thấy Chu Kiều không chú ý mà uống một hớp canh, vội vàng lên tiếng nhắc “Cẩn thận nóng”.
Chu Kiều nóng phỏng lưỡi, theo bản năng nuốt canh xuống, cảm giác nóng rực dọc theo cổ chảy xuống dạ dày, nước mắt tự động chảy ra.
Tần Vũ Tùng vội vàng mang lại cho cô ly nước/ “Sao không nhả ra?
Cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn muốn người ta dạy hả?” Chu Kiều rưng rưng nước mắt nhìn anh, nói không nên lời, không có việc gì sao phải nấu đồ nóng đến vậy.
Giường là loại giường đơn 1,2m, Chu Kiều có thể chọn ngủ ở sofa, hoặc Tần Vũ Tùng ngủ ở sofa, hoặc cả 2 ngủ cùng trên giường, may mà cả 2 đều không to lớn.
Đằng nào cũng đã đến, Chu Kiều lấy đồ lót ra “Tôi đi tắm trước”.
Tần Vũ Tùng không muốn nhân lúc cháy nhà đi hôi của, tuy rằng không phải chưa từng làm, nhưng mà ở nhà của mình vẫn có chút cảm giác khác biệt.
Cuối cùng ý nghĩ là chính nhân quân tử vẫn thắng, trong lòng cô, anh bây giờ chắc là một tên quỷ háo sắc mà còn là một ông già trung niên khắc nghiệt.
Không biết cô gặp phải chuyện gì mới trốn đến đây, tất nhiên không thể làm cô phải rời đi lần nữa.
Tần Vũ Tùng mở máy tính ra đọc tin tức, nghĩ chắc Chu Kiều đã ngủ, mới rón rén vào giường ôm chăn ra để trên sofa.
Anh tắm xong ra tới, cũng không mở đèn, theo ánh sáng ngoài cửa sổ mà đi, vừa nằm xuống đã lập tức ngưng thở.
Mùi hương dịu dàng tràn ngập, tay chân anh lóng ngóng không biết để đâụ Chu Kiều không biết anh nghĩ gì, trong bóng tối hôn lên.
Dây dưa hơn nửa ngày, Tần Vũ Tùng mới thoát ra vòng ôm như bạch tuộc của cô, ngồi há miệng thở “Không cần miễn cưỡng, bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện thường”.
Chu Kiều lại nhìn trái khế anh lên xuống, lại muốn nảy ra ý xấụ Cô ngồi dậy theo, ngồi lên đùi anh, ôm cổ anh nhẹ giọng nói “Tôi không miễn cưỡng, còn anh thì sao?” Cô hết sức khiêu khích, Tần Vũ Tùng cả người đã nóng như lửa, nhịn không nổi lật người nằm đè lên trên.
Xoay trở trên ghế sofa chật hẹp, hai người ngã lăn xuống đất chồng lên nhaụ Tuy Chu Kiều bị ngã nằm trên người Tần Vũ Tùng nhưng anh thoáng nghe cô rên lên một tiếng, hình như bị trúng cạnh bàn anh hoảng hốt hỏi “Bị đau ở đâu?”, Chu Kiều xoa xoa trán, “Không sao”.
Tần Vũ Tùng định mở