Chương 19
đèn lại bị Chu Kiều cản lại “Màn chưa kéo”.
Anh dùng chăn bao lấy cô, mang người ôm đến bên cửa sổ.
Sờ lên trán thấy hơi sưng nhưng không rách da, anh nhẹ nhàng thở ra một hơi, ôm cô quay lại sofa.
Chu Kiều thì thầm “Cảnh bên ngoài thật đẹp”.
Tần Vũ Tùng lúc mua căn hộ này cũng vì từ trên cao nhìn xuống thấy rất nhiều ánh đèn của nhiều gia đình, làm cho tâm hồn tự nhiên cảm thấy thoải mái.
Chu Kiều càng thấp giọng hơn “Hay là chúng ta đem sofa lại đây… làm?” Ý kiến này… không tồi… Tần Vũ Tùng đặt một nụ hôn lên chỗ bị thương ở trán Chu Kiều, nhẹ nhàng dùng nụ hôn ve vuốt vết thương.
Cô im lặng nhận sự an ủi của anh, ngoan ngoãn vùi trong lòng anh, hay tay ôm chặt eo anh.
Anh muốn đem cơ thể cô nhập vào chính mình, không đau nữa, thật xin lỗi, thật sự không muốn làm tổn thương cô.
Bầu trời thành phố từ lâu đã ít thấy sao, nhưng sau những cửa sổ vẫn có ánh đèn ấm áp, cho dù bên này đèn có tắt hết đi, thì bên kia vẫn có ánh sáng ấm áp chiếu rọi đến.
Chu Kiều ở lại hai ngày, Tần Vũ Tùng có thể hiểu được chút ít nguyên nhân vì sao hôn nhân của cô thất bại.
Anh thật sự chưa từng thấy phụ nữ nào không biết nấu ăn, lại tiêu xài phung phí như cô.
Ngày đầu tiên anh về nhà, đồ đạc trên giường đã đổi hoàn toàn thành đồ mới, màu sắc trang nhã, hoa văn đẹp đẽ.
Chưa nhìn đến giá tiền, anh cũng rất vui vẻ, đến khi hóa đơn nhìn thấy trên bàn trà, anh mới hiểu thì ra nói hàng hóa trên thị trường giá nào cũng bán được không phải là không đúng, dù sao thì chắc chắn cũng có người mua.
“Cũng không phải bắt anh trả tiền, coi như anh không biết đi”, Chu Kiều mặc áo sơ mi của anh, chăm chú vào laptop nói mà không ngẩng đầu lên.
Phòng bếp buổi sáng anh đi ra sao, bây giờ vẫn y nguyên tình trạng cũ.
Tần Vũ Tùng lắc đầu, cô là khách, cũng không có lý gì bắt khách làm việc nhà.
Nhưng chăn drap thay xong đã được giặt sạch, xếp gọn gàng bỏ vào tủ, cho nên cũng không phải là cô lười biếng.
“Buổi trưa cô ăn gì vậy?” “Ăn cơm hộp.
Đúng rồi, sau buổi trưa tôi sẽ không ăn nữa, cho nên cơm chiều anh không cần lo cho tôi”.
Cô nhìn chăm chú vào máy tính, Tần Vũ Tùng ngồi xuống bên cạnh cô, tin tức thời sự cũng cuốn hút vậy sao?
“Có tâm sự gì?” Tần Vũ Tùng thử thăm dò hỏi “Không có”, cô khép máy tính lại “Lại đây, tôi xem bói cho anh”.
Ngón tay Tần Vũ Tùng rất dài, nhìn qua có vẻ rất lớn.
Chu Kiều đem tay mình ra so thử, nhỏ hơn 2 lần.
Chu Kiều nhìn lòng bàn tay trái, lại xem tay phải, trầm ngâm không lên tiếng.
Tần Vũ Tùng cười nói “Người ta nói nam trái nữ phải, cô sao mà tay nào cũng xem?”.
Chu Kiều giải thích “Tay trái là vận khí bẩm sinh, tay phải nỗ lực sau này, đó chính là cái gọi là thứ nhất mạng – thứ nhì vận – thứ ba phong thủy – thứ tư tích đức – thứ năm học hành”.
Chu Kiều sờ sờ lòng bàn tay anh, cô không sơn móng tay, móng tay cũng được cắt ngắn, đầu ngón tay lộ ra màu hồng nhạt.
Anh co tay lại, Chu Kiều tưởng anh bị nhột nên cười cười xin lỗi “Anh coi nè, đây là đường sinh mệnh, anh nhất định là sống lâu trăm tuổi, không bệnh không tai.
Đường sự nghiệp cũng rất tốt, anh có