Hoắc Thiếu Dực nghe tên đó nói Thẩm Anh Vi giống như một món hàng như vậy lửa giận lập tức bốc lên, anh không do dự tung một cú đấm về phía Hoắc Triết Vĩ.
Hoắc Triết Vĩ là thiếu gia ăn chơi, chỉ biết dựa hơi người khác, nào có biết đánh đấm, bình thường là anh ta dùng tiền sai khiến người ta làm việc cho mình nên khi Hoắc Thiếu Dực đánh tới, anh ta không ngoài dự đoán lãnh trọn một cú đấm.
Một bên miệng anh ta bị đánh đến rách da chảy máu, đủ biết lần này Hoắc Thiếu Dực dùng sức đến mức nào.
Hoắc tổng đứng từ trên cao nhìn xuống anh ta, giống như nhìn một cái gì đó ghê tởm.
"Loại người như cậu mà cũng xứng nhắc đến cô ấy?"
"Tao thì sao? Hoắc Thiếu Dực, tao nói cho mày biết, mày đừng tưởng mày có được Hoắc thị là tao sẽ nhường mày. Đừng quên tao cũng có huyết thống Hoắc gia, mày đừng khinh người quá đáng."
Hoắc Triết Vĩ quả thật là người mạnh miệng, sau khi nói trọn một câu rồi ăn tiếp một cú đánh nữa của anh, Hoắc Triết Vĩ đau đến nỗi không dám nói tiếp.
"Sao? Hoắc Triết Vĩ, người như cậu mà cũng đòi mang chung dòng máu với tôi? Cậu ngoài dựa hơi Hoắc gia thì còn làm được cái gì?"
Hoắc Thiếu Dực đá thêm một cái đã khiến hắn ta đau đến độ nằm phịch dưới đất, trong miệng chỉ toàn tiếng rên khe khẽ.
"Tôi khuyên cậu nên bỏ mấy suy nghĩ không đáng có với vợ tôi đi, nếu không tôi không chắc cậu sẽ an ổn mà sống ở ngoài đấy. Chuyện ba con cậu làm, đừng tưởng tôi không biết gì."
Hoắc Thiếu Dực đá thêm cho hắn ta một cái nữa, lần này hắn rên cũng không thể rên nổi, một lát sau vệ sĩ của anh nghe lệnh mà đi vào, lôi tên này ra ngoài. Hoắc Thiếu Dực nhìn chỗ hắn ta vừa nằm đó chằm chằm, lại kêu thêm người vào lau dọn một lượt, mở hết cửa sổ ra cho gió lùa vào anh mới miễn cưỡng ngồi xuống xem tư liệụ Giải quyết một đống rác phiền phức.
Phía nhà họ Lương Sau khi Lương Tiểu Ý mang khuôn mặt đỏ bừng cùng với dấu tay bắt mắt trên cổ về khiến ai trong nhà cũng giật mình hết hồn. Chỉ riêng Trì Thanh Nhi, vợ mới của Lương lão gia là cười trên nỗi đau của người khác.
Trì Thang Nhi là vợ kế của Lương lão gia, bà ta chỉ trẻ hơn Lương Tiểu Ý có vài tuổi, lúc nào cũng ra vẻ mình là quý phu nhân được người đời kính trọng.
Bà đặc biệt ghét hai đứa con của vợ trước ông Lương, là Lương Minh Phàm và cô gái này đây.
Khi thấy cô ta mang vẻ này về, bà lại nghĩ đến viễn cảnh cô ả bị đàn ông chơi đến mang lại dấu, đúng là hả lòng hả dạ. Tuy gả vào hào môn nhưng thực ra trong lòng bà ta không phải lúc nào cũng vui vẻ. Tuy có tiền, có đồ hiệu, có người hầu kẻ hạ nhưng suy cho cũng vẫn là ham mê tài sản mà thôi.
Lương Tiểu Ý còn lúc nào cũng khinh bà ta ra mặt. Không phải vận số tốt hơn một chút, được sinh ra trong gia đình tốt hơn bà ta sao, cuối cùng vẫn là loại con gái không ra gì, bị đàn ông khinh thường.
Ba Lương muốn hỏi thăm con gái xem có chuyện gì nhưng nó lại nhất quyết không nói, thế là ông cũng cho qua. Nói đi cũng phải nói lại, vì Trì Thanh Nhi thổi gió bên tai ông quá nhiều, nên ông bắt đầu sinh ra không thích đứa con gái này. Lương Tiểu Ý trong lòng khó chịu, ba không để ý đến cô ta, Trì Thanh Nhi thì cười khinh miệt.
Cô ta tức muốn chết, muốn xông vào mà đánh với bà ta một trận, cái đồ phụ nữ ham hư vinh rẻ mạt.
Nhưng nhớ năm xưa có một lần cô ta chửi Trì Thanh Nhi bị ba tát cho một cái, còn bị cắt tiền tiêu một dạo, vậy nên bây giờ dù có không cam lòng cô ta vẫn phải nhịn.
May mắn có anh trai lúc nào cũng bảo vệ cô ta.