Trì Thanh Nhi rất sợ anh trai cô, dù sao anh ấy cũng là người sẽ kế thừa mai này, bà ta muốn sống yên ổn, muốn tương lai không lo nghĩ thì chỉ có cách lấy lòng anh ấy mà thôi.
Ấm ức trong lòng, Lương Tiểu Ý không nói gì xoay người lên phòng, cô ta nhất định sẽ không buông tha cho bà ta.
Vừa nghĩ, Lương Tiểu Ý vừa bấm số gọi cho Hoắc Triết Vĩ, cố gắng để giọng mình trở nên đau khổ một chút.
"Anh Triết Vĩ, em muốn nói chuyện với anh một chút."
Khi Thẩm Anh Vi tỉnh dậy đã là buổi trưa, cô cảm thấy bụng hơi đói, nhìn đồng hồ thì ra đã sắp mười hai giờ rồi.
Cô nàng xỏ dép lê đi xuống phòng ăn, đồ ăn lúc nào cũng nóng chờ cô xuống.
Bác Trương vừa dọn đồ ăn ra vừa nói.
"Hôm nay thiếu gia đã dặn tôi nấu thêm vài món phu nhân thích, cô ăn thử xem tay nghề đầu bếp trong nhà thế nào." Nghe nói hôm nay thiếu gia chính thức kí giấy kết hôn, lòng ông phơi phới không thôi. Chỉ hận không thể để bọn họ đẩy nhanh tiến độ, sinh con, sinh con, sinh con, ông muốn chăm sóc cho cậu chủ nhỏ lắm rồi.
"Ngon lắm."
Thẩm Anh Vi không thể không công nhận đầu bếp trong nhà nấu rất được. Đúng là người được Hoắc thiếu gia chuyên bắt bẻ chọn có khác.
Bác Trương thấy cô vừa ý cũng gật gật đầu, nghĩ thế nào, ông lại nói. "Không biết thiếu gia bên kia đã ăn trưa chưa nữa?" Thẩm Anh Vi ăn một miếng cơm, ngẩng đầu lên nghi hoặc.
Bác Trương thấy mưu kế của mình cũng được lắm, ông lại giả bộ thở dài.
"Thiếu phu nhân không biết, thiếu gia lúc ở công ti toàn làm việc rồi quên ăn bữa trưa. Có hôm thiếu gia còn không ăn cả bữa sáng, cả ngày chỉ ăn một bữa tối như vậy, tôi sợ cơ thể cậu ấy sẽ không chịu nổi mất."
Thẩm Anh Vi nghe vậy cũng thấy không ổn "Để cháu gọi điện nhắc nhở anh ấy."
Vừa muốn lấy điện thoại ra bác Trương lại ngăn cản tiếp.
"Tôi sợ thiếu gia lúc gọi điện sẽ nói nghe lời phu nhân nhưng sau đó cậu ấy lại không chịu làm, chỉ nói xuông cho cô yên tâm mà thôi."
"Vậy làm sao giờ?" Thẩm Anh Vi không thể để mặc chồng mình vì làm việc nhiều mà quên ăn uống đàng hoàng được. Như vậy sẽ rất dễ đổ bệnh, cô không muốn anh sinh bệnh xíu nào.
"Để tôi làm cơm hộp rồi phu nhân mang đến công ti cho cậu ấy nhé."
Bác Trương vô cùng vui vẻ khi phát hiện mình có thể hàn gắn hơn hai vợ chồng trẻ mới cưới này.
Chưa đợi Thẩm Anh Vi đồng ý, bác ấy đã hí ha hí hửng đi vào bếp, yêu cầu đầu bếp làm cơm hộp để lát nữa thiếu phu nhân mang đi.
Thẩm Anh Vi cười cười, tiếp tục ăn nốt bữa trưa của mình.
Đợi đầu bếp làm xong chắc cũng không nhanh, vả lại từ đây đến công ti của Hoắc Thiếu Dực cũng mất mười mấy phút đi xe. Bây giờ là hơn mười hai giờ, chờ làm xong mọi việc chắc cũng tầm một giờ mới mang cơm đến được cho anh. Tuy hơi muộn một chút nhưng không ăn bữa trưa là không được.
Cô ăn xong bữa của mình, lên phòng thay một chiếc váy mới, Hoắc Thiếu Dực nói rất thích cô mặc những màu sắc tươi sáng nên trong tủ đồ của cô ít khi có mấy màu đơn điệu như đen và xám. Ngó sang tủ đồ của anh lại hầu như thuần một màu đen, Thẩm Anh Vi hết nói nổi, chắc hôm nào đó phải đi mua đồ cho ông xã thôi.
Cầm lấy hộp cơm tình yêu trong ánh mắt nồng nhiệt của bác ấy, cô lên xe và rời khỏi biệt thự.
Hoắc thị là tập đoàn lớn cùng với những tòa nhà cao tầng có kiến trúc đồ sộ. Nhìn từ xa Thẩm Anh Vi đã thấy Hoắc thị kiêu hãnh dừng ở nơi tấp nập và phồn hoa nhất thành phố A. Thậm chí nó còn lớn đến nỗi có thêm một khuôn viên ở ngoài, mấy tòa nhà thấp hơn bao bọc lấy tòa cao nhất ở chính giữa.