⬅ Trước Tiếp ➡

nhạt, thổi tan mây khói lượn lờ bên trên chung trà.
Đôi môi ửng đỏ kề sát bên cạnh chung trà, chậm rãi nếm thử từng chút một.
Nước trà dính lên môi hắn, tô điểm cho đôi môi mềm mại một chút màu sắc óng ánh sáng bóng.
"Ta lấy dòng nước trong vắt chảy ra từ các khe đá ở trên núi, cho vào ấm đất sau đó dùng than củi chậm rãi đun lên, pha với trà Long Tỉnh Minh Tiền." Bùi Tu Vân chậm rãi giải thích.
Tống Tích liên tục gật đầu, nàng lại nhanh chóng nhấp thêm một ngụm, quả thực hương vị rất khác với trà Long Tỉnh ở nhà nàng.
"Thôn Vân Kiến cũng sản xuất trà, thôn dân gọi là Long Tỉnh Tây Hồ, các loại trà được sản xuất ở những khu vực gần đó cũng được gọi bằng cái tên Long Tỉnh Tây Hồ.
Thật ra, Long Tỉnh Tây Hồ là dùng để chỉ loại trà được sản xuất ở Tây Hồ, kết hợp với tên loại trà ngon nhất là Long Tỉnh.
Trà hôm nay con uống là trà Long Tỉnh thật sự." Bùi Tu Vân nhàn nhã dựa lưng lên cột trụ, từ tốn nhấp một ngụm.
Những lời này lập tức hù dọa Tống Tích buông tách trà trong tay xuống "Con không uống nữa, phá hư trà sẽ không tốt." Bùi Tu Vân rũ mắt nhìn nàng, hắn ngồi thẳng dậy, vươn cánh tay dài qua bàn trà, cầm lấy chung trà nàng vừa buông xuống, nhét vào trong tay nàng.
"Uống đi, con đáng giá, là trà không xứng với con." Khóe môi hắn khẽ cong lên, đôi mắt ánh lên vẻ cưng chiềụ "Thật sao?" Nhiệt khí từ chung trà phả nhè nhẹ lên mặt, dường như còn có thể ngửi thấy một chút vị ngọt.
"Còn có thể giả sao?" Hắn nhướng mày nói "Mở tay ra." Tống Tích mở lòng bàn tay vươn tới trước mặt Bùi Tu Vân.
Tay áo rộng lớn của hắn phất qua lòng bàn tay nàng, cảm giác hơi ngứa ngáy, chọc nàng cười thành tiếng.
Bàn tay đang nắm chặt thành quyền của hắn khẽ buông ra, một đồ vật tròn trịa bỗng nhiên rơi xuống lòng bàn tay nàng.
Tống Tích nhìn thấy vật trong tay, nàng cười vô cùng vui vẻ thoải mái "Thì ra là quả mận đường Tiên sinh, người tốt quá " Bùi Tu Vân mỉm cười ngồi xuống, nói "Sau này nếu muốn ăn kẹo thì cứ tới hỏi ta, nếu còn ăn vụng trên lớp, hình phạt sẽ không chỉ đơn giản là chép sách thôi đâụ" "Được Con thề, con sẽ không bao giờ ăn vụng kẹo trên lớp nữa.
Nếu không.." Nàng liếc mắt nhìn Bùi Tu Vân một cái.
Đúng lúc Bùi Tu Vân đang nhìn nàng, nàng hơi ngẫm nghĩ một lát, rồi tiếp tục nói "Nếu không..
cả đời con sẽ không ăn quả mận đường của tiên sinh nữa " Bùi Tu Vân nhẹ nhàng nở nụ cười "Lời thề này của con, khá đáng tin đấy." Bùi Tu Vân mới khỏe dậy, ngồi hứng gió trời một lát liền cảm thấy có chút mệt người.
Sau khi Tống Tích đỡ hắn vào giường liền từ biệt trở về nhà.
Còn chưa đi được mấy bước, nàng đã nhìn thấy thấy thiếu niên đang ngồi xổm bên phiến đá cạnh bờ sông, tay cầm chiếc dù giấy màu vàng nhạt, dưới khung cảnh mờ sương đầy hơi nước thì nó vô cùng chói mắt.
Trong tay hắn cầm cây gậy nhỏ, đầu gậy buộc một sợi dây trụi lủi, giả bộ như đang câu cá.
"Này, có phải ngươi vừa đi tìm tiên sinh không?" Triệu Minh Đức lui về phía sau một chút, lộ ra gương mặt anh tuấn quý khí.
Tống Tích chỉ cảm thấy không thể hiểu được "Liên quan gì tới ngươi, ngươi đang làm gì vậy?" Triệu Minh Đức nhảy khỏi phiến đá, đi đến trước mặt


⬅ Trước Tiếp ➡