⬅ Trước Tiếp ➡

nàng, hắn ta đang ở độ tuổi trưởng thành, bộ dáng vững chãi tựa như thân trúc sau mưa, gầy gò đơn sơ, hắn ta đã cao hơn nàng nửa cái đầụ "Khương Thái Công câu cá, cá tự nguyện mắc câụ" "Ngươi có tật xấu à?" Tống Tích trợn trắng mắt nhìn hắn ta.
Triệu Minh Đức vội vàng vươn tay ngăn cản nàng "Ngươi nói xem, có phải thành tích ngươi tốt nên tiên sinh mới mở phòng bếp nhỏ cho ngươi hay không " Tống Tích dùng khuỷu tay huých vào bụng hắn ta "Thành tích tốt là được mở phòng bếp nhỏ?
Ta thấy trái tim ngươi dùng để lau than đá đấy " Triệu Minh Đức "ui da" một tiếng, vội vàng che bụng mình, vẻ mặt đưa đám nói "Ta sai rồi, Tống đại nãi nãi, tha cho ta đi." Lúc này Tống Tích mới cười thành tiếng "Tìm ta có việc sao?" "Hôm nay không có tiết học, tìm ngươi đi câu ếch xanh." Triệu Minh Đức mở to mắt mong đợi.
"Đi thôi " Tống Tích đáp.
Hai người đi thẳng về hướng tây, ra khỏi thôn làng, tới khu vực đồng ruộng.
Mùa mận chín vàng, đồng ruộng không có người xử lý, bên bờ ruộng mọc đầy cỏ dại hỗn độn cao cao thấp thấp.
Màu xanh của lá kết hợp với những giọt sương oánh nhuận còn đọng trên đầu ngọn cỏ tạo nên một khung cảnh cực kỳ nên thơ.
"Chờ một chút." Triệu Minh Đức bỗng nhiên xoay người lại.
"Hả?" Chỉ thấy Triệu Minh Đức ngồi xổm xuống, ngón tay thon dài túm chặt vạt áo nàng, cuộn lại và thắt thành nút.
"Đừng để ướt đồ." Hắn ta giải thích.
"Vậy quần áo của ngươi thì mặc kệ sao?" Tống Tích tò mò hỏi.
"Ta..
Nhà ta có hạ nhân giặt quần áo cho ta." Trên mặt hắn ta nổi lên một màu đỏ ửng, hắn ta vội vàng đứng dậy, tiếp tục đi về phía trước.
"Ồ." Quả thật là con trai của thổ tài, xiêm y cũng không cần tự mình giặt.
Mưa mỏng như lông trâu, làn gió nhẹ nhàng thổi qua, chẳng những thổi lệch quỹ đạo mưa rơi mà còn cuốn theo từng đợt sóng xanh.
Cách đó không xa, một vài chú cò trắng đang chậm rãi dạo bước trên đồng ruộng.
Nhìn thấy hai người tới gần, đôi chân thon dài đang ngập trong bùn đất lập tức giẫm giẫm vài cái, vỗ cánh bay lên trời.
"Oa oa " Triệu Minh Đức đặt ngón tay lên môi, hạ thấp người, cẩn thận quan sát.
Tống Tích ngồi xổm xuống, dùng tay gạt lá lúa sang một bên, chỉ thấy dưới gốc lúa có một con ếch xanh, da xanh bụng trắng, sau lưng có ba vạch dọc.
Triệu Minh Đức nhanh tay cầm cây gậy nhỏ của mình, lấy một cục bông trong ngực ra, nhéo một nhúm nhỏ, dùng dây buộc lại.
"Bông?" Tống Tích thiếu chút nữa lại trợn trắng mắt "Ngươi có thể làm được sao?" "Đương nhiên có thể." Triệu Minh Đức ngồi xổm bên người Tống Tích, thân mình dựa gần nàng, một tay nắm cây gậy nhỏ, một tay cầm sợi dây nhẹ nhàng đặt trước mắt ếch xanh.
"Ta nói với ngươi, ếch xanh chỉ nhìn thấy đồ vật động thì nó mới động." Tống Tích dùng khuỷu tay chọc chọc cánh tay hắn ta.
"Động đây." Hắn ta khẽ hất cổ tay, dây nhỏ buộc nhúm bông lập tức nhảy tới nhảy lui trước mắt ếch xanh.
Đôi mắt ếch xanh xoay chuyển vài vòng theo nhúm bông, bỗng nhiên nó đẩy hai chân sau, lấy đà nhảy về phía trước, mở miệng cắn lấy nhúm bông.
"Mau mau mau, rút về " Tống Tích hưng phấn túm lấy cánh tay hắn hô to.
Triệu Minh Đức tay mắt lanh lẹ giật sợi dây về phía mình.
Trong khoảng thời gian bị dây nhỏ treo giữa không trung, có


⬅ Trước Tiếp ➡