⬅ Trước Tiếp ➡
Cô vừa nghĩ vừa nhắn cho Vân Trạch một tin.
Lâm Nhuế: Có phải anh che giấu tôi không? Tôi không thấy anh đăng lên trang cá nhân.
Thời gian này Vân Trạch sống ở nông trường đúng là rất thoải mái, rốt cuộc không có những chuyện xấu xa lộn xộn lung tung đó nữa.
Cách đám yêu ma quỷ quái nhà họ Vân kia xa một chút, mắt không thấy tâm không phiền.
Về phần chuyện công việc thì La Hoa Thành đã sắp xếp thỏa đáng, anh không lo lắng chút nào.
Thực ra quan trọng nhất là anh cảm giác mình đã tìm được người kia rồi.
Có điều bây giờ đối phương còn nhỏ, tạm thời anh không thể tới quá gần.
Dù vậy, mấy ngày nay anh vẫn ngủ không tệ, không còn cả đêm mất ngủ nữa.
Tinh thần toàn thân cũng khá hơn nhiều, trên mặt hơi hồng hào.
Trần Kỳ theo Vân Trạch ở nông trại thì chiều nào cũng duy trì việc đồng áng, trồng rau cho heo ăn và lùa vịt.
Sau đó anh ta ăn càng nhiều, lại trở thành người có tấm lòng lớn.
Cho nên mấy ngày này Vân Trạch hơi hồng hào nhưng Trần Kỳ thì lại tròn trịa hơn không ít.
Không chỉ tròn trịa mà còn đen hơn.
Trần Kỳ hơi đau buồn nhéo thịt trên bụng mình: "Lạ quá, vốn cho rằng tới đây thì sẽ ăn không ngon, còn phải làm việc thì chắc chắn sẽ gầy. Kết quả sao tôi lại còn mập hơn?"
"Không sao đâu. Anh không dựa vào khuôn mặt để kiếm cơm." Vân Trạch nghịch điện thoại, vừa hay nhìn thấy Lâm Nhuế đăng một tin lên trang nên khóe miệng anh khẽ cong.
Xem ra cô bé này cũng không che đậy anh.
Nghĩ tới đây, anh lập tức nhắn lên một lời giải.
Bên này Trần Kỳ bị lời Vân Trạch đả kích không đỡ được. Anh ta bưng mặt: "Anh Vân này, tuy sự thực là thế nhưng anh cũng đừng có nói thẳng ra thế chứ. Anh phải yêu mến trợ lý nhỏ yếu ớt vô tội đáng thương của mình chứ!"
Vân Trạch hờ hững liếc anh ta một cái: "Tôi khống chế nhan sắc."
Cho nên tôi chỉ thích dáng vẻ xinh xắn.
Trần Kỳ nghe thế thì vô cùng đau buồn ngoảnh sang dùng một góc bốn mươi lăm độ nhìn vườn rau. Ngay sau đó anh ta thấy con chó vàng to Tiểu Kỳ đang bò lom khom cách đó không xa, lập tức sự đau buồn trên mặt anh ta biến mất.
"Tôi đi xem xem có phải heo trong chuồng còn đang ngủ hay không!" Dứt lời, anh ta đi mất.
Con chó vàng cũng đi theo sau nhanh như mèo.
Cũng không biết thế nào mà Trần Kỳ sợ chó như vậy nên con chó vàng lần nào đi qua cũng thích dọa anh ta.
Trong tiềm thức của con chó vàng thì đoán rằng Trần Kỳ thú vị hơn đám bướm nhỏ chim nhỏ kia nhiều.
Cho nên ấy à, không thể tỏ ra sợ hãi trước mặt con chó nhỏ. Người ta sẽ thích dọa nạt bạn đấy.
Vì dọa nạt có cảm giác vô cùng thành công!
Quả nhiên chẳng bao lâu sau bên Trần Kỳ chỗ chuồng heo phát ra tiếng kêu ầm ầm ỹ ỹ kinh thiên động địa.
Có lẽ lại bị chó vàng Tiểu Kỳ rửa sạch mặt lần nữa rồi.
Vân Trạch uể oải ngồi trên ghế trúc, sắp xếp chữ trên màn hình điện thoại.
Quên che giấu anh
Lâm Nhuế: Có phải anh che giấu tôi không? Tôi cũng không thấy anh đăng tin trên nhóm bạn bè.
Vân Trạch: Không, tôi không quá thích đăng tin trong nhóm.
Lâm Nhuế: À.
Vân Trạch hơi híp mắt nhìn như con cáo già đọc mấy chữ này, còn cả dấu chấm tròn phía sau.
Ý gì thế này?
Anh bỗng cảm thấy quan hệ của mình và đối phương không giống fan và người nổi tiếng.
Giọng điệu nói chuyện của đối phương rất thân thiết như thể ngang vai vế với anh?
Chữ à này có phải nghĩa là hơi thất vọng không?
Không biết tại sao, Vân Trạch quyết định mình đăng một tin trên nhóm bạn bè là được.
Anh không muốn để cô thất vọng.
Anh suy nghĩ một chút rồi cầm điện thoại lên. Mặt trời trên đỉnh đầu tản ra ánh sáng xuyên qua giàn nho, chiếu thẳng xuống chỗ anh.
Lá cây xanh biếc, quả nho sáng lóng lánh trơn tròn, còn cả ánh mặt trời phác họa đường nét và bầu trời bao la sau lưng.
Anh rất xứng đáng với hai chữ buông thả.
Thực tế anh tới đây để nghỉ dưỡng, quả thực cũng là buông thả.
Rất khó có thời gian nghỉ ngơi.
Lâm Nhuế thấy tin, sau đó còn nhắn cho Vân Trạch một tin khen ngợi còn kèm theo một cái bình luận.
"Cảnh vật không tệ."
Khóe miệng anh cong lên. Chỉ bốn chữ vô cùng đơn giản, thoạt nhìn có cảm giác khó hiểu nhưng vô cùng dễ nhìn.
⬅ Trước Tiếp ➡