⬅ Trước Tiếp ➡

Cậu trai lúc cười rộ lên khóe môi hơi cong, viền môi tạo thành một đường mềm mại mượt mà hình chữ M, mang theo vẻ đáng yêu không phù hợp với bề ngoài. Đại khái là do thời tiết khá lạnh, cậu nhẹ nhàng hít hít mũi, chóp mũi cùng nốt ruồi lệ bé bé ở đuôi mắt cũng nhợt nhạt hồng lên.
“Bạn học?” Ôn Thừa Thư nhìn về phía cái bụng mà cậu vẫn luôn ôm lấy từ nãy đến giờ, “Bụng không thoải mái sao? Có cần tôi đưa em đi bệnh viện không?”
Đột nhiên phía sau có người kêu lên một tiếng, cậu trai căng thẳng quay đầu nhìn thoáng qua, sau đó nhanh chóng nhìn bốn phía xung quanh một vòng, giống như là đang tìm cái gì đó. Cuối cùng, đại khái là không tìm được, cậu khẽ nhíu mày, ánh mắt chậm rãi dừng trên người Ôn Thừa Thư đang đứng trước mặt, ánh mắt lóe lên một chút nghịch ngợm, cong môi nở nụ cười nhẹ.
Ôn Thừa Thư lại vô tình bắt gặp ánh mắt kì lạ của cậu lần nữa, nhất thời có chút ngây người “Sao thế?”
Chỉ thấy cậu trai kéo lại vạt áo gió, tiến lên một bước đứng trước mặt anh, đột nhiên đè thấp giọng, giống như thần kinh mà hỏi một câu “Xem chim không anh?”
Ôn Thừa Thư “…”
Cậu trai không đợi anh trả lời đã đứng trước mặt anh cởi nút thắt trên áo gió, vẻ mặt Ôn Thừa Thư cứng ngắc, giọng nói cũng trở nên đông cứng “Đừng bất lịch sự như vậy…”
Còn chưa nói xong, cậu trai đã cởi áo gió ra, móc ra một con chim trắng to bằng lòng bàn tay từ trong lồng ngực.
Ôn Thừa Thư lại cứng đờ một lần nữa, lời chưa nói xong cứ nghẹn ứ trong cổ họng.
Một lúc sau anh mới phản ứng lại, từ nhìn “chim” biến thành nhìn chim, chậm rãi hạ tầm mắt nhìn vào lòng bàn tay đang mở ra của đối phương, trên đó là một con chim bạc má   bình thường, loại đắt nhất trong thị trường chim cảnh cũng chỉ có 100 tệ. Chim bạc má có cơ thể tròn vo, giống như một nắm gạo nếp mềm mại nằm úp sấp trên tay, nó nằm trong lòng bàn tay của cậu trai đấu tranh vài lần, giống như muốn cố gắng đứng lên, lại không thể đứng vững, liên tục ngã về lòng bàn tay cậụ Lúc này anh mới chú ý tới, hình như chim nhỏ bị thương, một chân bị quấn vài vòng vải mỏng màu trắng.
Chim bé thụ nuôi là chim bạc má trắng, con này nè
Quản lý trường đuổi theo phía sau hét lên một tiếng từ xa “Hình Dã, đã nói bao nhiêu lần rồi, trong trường học không được nuôi thú cưng, cậu móc chim ra cho tôi ”
Cậu trai được gọi là Hình Dã ôm lấy tay anh, vội vàng nhét con chim bạc má mềm mềm kia vào lòng bàn tay anh “Giang hồ cấp cứu Đại ca anh giúp tôi giấu một chút đi ”
Không biết có phải là ảo giác của Ôn Thừa Thư hay không, anh cảm thấy thời gian tay cậu trai dừng trên mu bàn tay anh hơi dài, thậm chí ngón tay còn vuốt lên tay anh một cái rất nhẹ… như là là ám chỉ anh gì đó.
Một Ôn Thừa Thư dày dạn kinh nghiệm thương trường đã nhìn quen từ lâu loại thủ đoạn ám chỉ này, anh gặp qua rất nhiều trai gái trẻ tuổi dựa vào bề ngoài xinh đẹp muốn vớt chút ích lợi từ trên người anh, hoặc là tính toán dựa vào anh dẫn mối hoàn thành hạng mục hợp tác, thậm chí là trắng trợn muốn được anh bao dưỡng, nhỏ tuổi hơn cậu trai trước mặt cũng có… Nhưng nhìn cậu trai trước mặt, anh thật sự không thể nghĩ như vậy.


⬅ Trước Tiếp ➡