⬅ Trước Tiếp ➡

Đầu tiên, bộ quần áo này của cậu trai tối thiểu cũng phải năm con số 0 trở lên, hiển nhiên là không thiếu tiền, hơn nữa, trong ấn tượng của anh, trừ lúc gặp nhau ở đồn công an hồi đầu tháng, hai người vẫn chưa từng cùng xuất hiện ở nơi khác.
Anh hơi nhướn đuôi lông mày, con ngươi sau cặp kính hiện lên chút bất ngờ, sau đó bình tĩnh rút tay về.
Anh thấy tầm mắt của cậu trai còn dừng lại ở đôi tay đã rút về của mình, dường như hơi ngẩn người, mãi cho đến khi có người tới gần mới như vừa tỉnh mộng, chớp chớp đôi mắt, vội vàng nghiêng người chắn trước mặt anh.
Hình Dã trở lại hình tượng bất cần đời, mặt không đổi sắc đặt tay lên lưng quần, nói với nhân viên quản lý của trường đã đuổi đến trước mặt “Thầy à, ngài xác định thứ ngài muốn tìm ở chỗ của em?”
“Thằng nít ranh, đừng nói nhiều ” Quản lý trường hiển nhiên không ngán chiêu này, trừng mắt vươn tay về phía cậu, “Tôi rõ ràng vừa thấy cậu ôm một con chim đi vào, chim đâu, cậu giấu chỗ nào rồi?”
“Chim gì.” Hình Dã làm bộ nhíu mày, “Không biết.”
Ôn Thừa Thư vòng tay về phía sau theo bản năng, giấu cục tròn trắng ở sau lưng, tránh ánh mắt hoài nghi của người đàn ông trung niên đối diện.
“Trắng,” Quản lý trường thu hồi ánh mắt nhìn người đàn ông khí chất trầm ổn đứng trước mặt, huơ tay múa chân với Hình Dã, “To như vậy, tôi vừa thấy cậu ôm trong ngực, đừng giả vờ.”
“Thật sự không có ” Hình Dã cởi lưng quần cúi đầu nhìn thoáng qua, lại ngẩng đầu đáng thương nói, “Chim của em lớn hơn thầy ước lượng, số đo cũng không giống, không tin ngài nhìn thử xem?”
Đang nói, không biết từ đâu đột nhiên vang lên một tiếng kêu nhỏ, âm thanh kia còn chưa hoàn toàn vang lên đã im bặt, nhưng hiển nhiên đã muộn, quản lý trường cùng Hình Dã đồng thời ngẩn người.
Ánh mắt quản lý trường chợt lóe lên “Tiếng gì vậy?”
Hình Dã bình tĩnh lấy điện thoại di động từ trong túi ra “A, chuông báo tin nhắn của em.”
Quản lý trường nửa tin nửa ngờ cởi áo khoác của cậu ra nhìn trái phải, lại đi đến phía sau xoa tóc cậu, Hình Dã có chút khó chịu cởi mũ, buộc tóc lên cho hắn kiểm tra “Thầy làm gì vậy? Nó còn có thể xây tổ trên đầu em à?”
“Thật sự không có?” Ánh mắt quản lý trường đầy hoài nghi.
“Thật sự không có.” Giọng điệu của Hình Dã rất kiên định.
“Đi đi,” quản lý trường cuối cùng cũng buông tha cho cậu, “Tối nay kiểm tra ký túc xá, cậu tốt nhất là đừng để bị bắt.”
Chờ khi quản lý trường chầm chậm biến mất ở cuối con đường nhỏ, Hình Dã mới thở phào nhẹ nhõm, Ôn Thừa Thư cũng buông lỏng tay đang ôm con chim, mở bàn tay ra trả cục tròn trắng này lại cho cậụ
Hình Dã cẩn thận tiếp nhận nó, tầm mắt ngưng lại giữa ngón tay trỏ bị chú chim nhỏ kinh hoảng vô ý làm bị thương của anh, vẻ mặt như bỗng chốc nhìn thấy sấm sét giữa trời quang. Cậu cẩn thận nâng bàn tay anh lên, rũ mắt, hàng lông mi dài cong run run, giọng điệu nhẹ nhàng, nỉ non nghe qua có vẻ như đau lòng “A Sao lại bị thương vậy? Anh không sao chứ, có đau hay không…”
“…” Ôn Thừa Thư bình tĩnh rút tay, thản nhiên nở nụ cười nhẹ, nói, “Không sao.”


⬅ Trước Tiếp ➡