Chương 6
Tháng 9 ở Ôn Dương, đến không khí cũng ẩm ướt.
Mưa phùn kéo dài, im lặng hạ xuống những chiếc lá cây tươi tốt. Trên những chiếc lá hơi ố vàng là những giọt mưa nhỏ mà dày đặc. Thu muộn luôn đến cùng với những cơn mưa nhẹ, một cành cây héo úa bị hạt mưa đánh cho run run đầu lá, dần dần khuếch tán rồi nhuộm vàng cả cây.
Học viện mỹ thuật Ôn Dương học không hổ danh là học viện nghệ thuật hàng đầu cả nước. Phòng vẽ tranh rộng hơn 400 mét vuông, nhìn như một khu vực triển lãm mỹ thuật nhỏ, phía nam là một cái cửa sổ thủy tinh hình cung đặt sát đất, thiết kế trong suốt kết hợp với đường cong mềm mại tạo nên một cảm giác vô cùng hoàn mỹ.
Phía bên ngoài, trong không trung phiêu đãng những sợi tơ nhện bay không mục đích. Hạt mưa rơi trên cửa sổ thủy tinh của phòng vẽ tranh, trượt xuống đất trong im lặng, tạo nên một vệt nước trong suốt lại nhanh chóng bị gió thổi lan ra, giống như phủ một tầng cát mỏng mờ mờ ảo ảo lên mặt kính trong veo.
Giữa phòng vẽ tranh là một người phụ nữ trung niên khỏa thân đang nằm trên tấm vải tạm thời được trải ra. Bên trong rất yên lặng, không ai nói chuyện, chỉ có tiếng bút vẽ trên giấy sàn sạt vang lên bên tai.
Hình Dã nghiêng vai dựa vào ghế, nhấc tay tóm gọn mái tóc đen mượt của mình, sau đó cầm lấy một cây bút cán nhỏ, thành thạo búi tóc ra sau đầụ Cậu vô tình làm rơi một lọn tóc đen xuống tấm lưng mảnh khảnh, Hách Phi ngồi phía sau nhìn thấy liền phát tác hội chứng ám ảnh cưỡng chế, không nhịn được giơ tay giúp cậu vấn lên, tiện tay quấn vào cây bút cậu đang cắm trên búi tóc.
Vô tình thấy trên trang giấy của cậu vài đường cong sơ khai, Hách Phi thò đầu sang nhỏ giọng hỏi “Mày vẽ cái gì vậy?”
Hình Dã vừa cầm bút thêm thêm sửa sửa những đường cong trên giấy, vừa nhẹ nhàng trả lời “Tình yêu của tao.”
“Hả?” Hách Phi ngẩn người, “Cái quái gì thế?”
Hình Dã nhíu mày không hài lòng nhìn bản vẽ trước mặt, nhanh chóng gỡ nó xuống, ném sang đống rác bên cạnh. Cậu quay đầu nhìn về phía Hách Phi, giọng điệu nghiêm túc “Phi Phi, tao yêu rồi.”
Hách Phi có chút mê mang, kinh ngạc hỏi “Cùng ai?”
“Không biết.”
“…”
“Tao yêu một đôi tay.” Hình Dã nói một cách thâm trầm.
“Mày… Yêu cái gì?” Sự mờ mịt trong mắt Hách Phi ngày càng nhiềụ
Hình Dã nhìn sâu vào mắt hắn, ánh mắt lộ ra sự thương hại với kẻ “phàm phu tục tử”, cậu quay đầu, tiếp tục vẽ “tình yêu” mới chợt đến của cậụ
Sáng sớm, Hình Dã giống như xác chết vùng dậy, bật lên từ trên giường, dưới mắt hiện rõ quầng thâm, thậm chí ngay cả nốt ruồi lệ ở đuôi mắt cũng có vẻ thâm hơn một chút, u oán nói “Tao muốn đi xăm.”
“…” Đáp lại cậu chỉ có vài tiếng ngáy be bé của Hách Phi.
Hình Dã hất chăn lên, nhảy xuống giường, đứng giữa ký túc xá hét thêm một câu “Tao muốn đi xăm…”
Bên ngoài, mưa phùn đang tí tách rơi, không khí mang theo sự ẩm ướt buốt giá tới tận xương.
Hình Dã mặc một cái áo khoác đen rộng thùng thình, che kín cả người, đầu đội mũ lưỡi trai màu đen, mái tóc đen dài mềm mại xõa tung trên lưng, cậu đi một đôi Dr. Martin càng làm tôn lên vẻ đẹp của đôi chân thẳng tắp thon dài.