⬅ Trước Tiếp ➡

Tuy không tán đồng với hành vi của Ngôn Tuấn nhưng hình như anh không có lập trường gì để can thiệp vào chuyện của hai người họ.
“Đừng khóc nữa.”
Tống Thần tiếp tục viết bệnh án, dặn dò các điều cần chú ý chuyển đổi sự chú ý của Lạc Yên.
“Mắt hơi viêm nhẹ, dạo này chú ý vệ sinh mắt, hạn chế dùng đồ điện tử, đừng thức khuya, đề phòng mỏi mắt, dùng nước rửa mắt và nước nhỏ mắt vài ngày.”
“Nếu vẫn không khá hơn thì khuyên cô nên đến bệnh viện khoa mắt chuyên nghiệp hơn khám. Nếu có thời gian thì có thể làm xét nghiệm nguồn dị ứng.”
“Lần sau mắt không thoải mái đừng tới khoa ngoại thần kinh, phải đến khoa mắt.”
Tống Thần ngẩng đầu lên, mỉm cười dịu dàng.
Anh cười lên rất đẹp, gương mặt vốn tuấn lãng càng trở nên sinh động, đường cong bên môi gợi cảm lại nho nhã.
Lạc Yên say đắm trước nụ cười của anh, chậm nửa nhịp mới giải thích
“Tôi nghe nói bác sĩ không quen sẽ phóng đại bệnh tình của bệnh nhân, làm rất nhiều kiểm tra rườm rà.”
“Kê loại thuốc đắt nhất, phẫu thuật không cần thiết, kiếm tiền vô lương tâm. Tôi tin anh không phải loại người đó nên mới trực tiếp tới tìm anh.”
Tống Thần thế mà lại nhất thời không phản bác được, chỉ đành nói “Cảm ơn cô đã tin tưởng tôi.”
“Bệnh viện nhà họ Tống chắc sẽ không xảy ra tình trạng như cô nói, cô yên tâm đi.”
Nhà họ Tống hợp tác với nước ngoài xây ba xưởng thuốc sinh hóa.
Có phòng thí nghiệm và sở nghiên cứu do nhà nước hỗ trợ.
Hơn nữa còn đang vận hành mấy bệnh viện tư cao cấp tổng hợp quy mô lớn, và đơn vị điều trị tư chỉ cung cấp dịch vụ bác sĩ gia đình cho danh gia vọng tộc.
Giá cả cực kỳ đắt đỏ, dịch vụ và độ tin cậy đều được đánh giá cao.
Lấy ra một tấm danh thiếp từ trong hộp danh thiếp trên bàn, Tống Thần viết số điện thoại di động phía dưới số điện thoại bàn, đưa cho Lạc Yên.
“Có việc gấp cũng có thể gọi cho tôi.”
Anh là sinh viên tốt nghiệp học tiếp lên thạc sĩ rồi tiến sĩ ở đại học y dược, lịch trình mỗi ngày đều không cố định, sẽ không thường xuyên trực ở một bệnh viện.
“Cảm ơn anh, bác sĩ Tống.”
Lạc Yên mỉm cười lịch sự với anh, nhận danh thiếp cho vào trong túi xách.
“Chi bằng chúng ta kết bạn wechat đi?”
“Cũng được.”
Tống Thần lấy điện thoại từ trong ngăn kéo ra, quét mã kết bạn với cô, nhắc nhở cô trước “Tôi không thường xuyên xem điện thoại, trả lời tin nhắn có thể sẽ hơi chậm, cô đừng để bụng.”
Rất nhanh, y tá mang thuốc mà Tống Thần kê tới.
Chỉ trong thời gian ký hai biên lai cho y tá, đợi Tống Thần ngẩng đầu lên liền thấy Lạc Yên đang ngửa đầu, tay cầm lọ thuốc nhỏ mắt bé xíu, nhỏ mạnh vào mắt.
Chưa từng thấy ai có tư thế nhỏ mắt hào phóng như vậy.
Thuốc nhỏ mắt còn chưa nhỏ xuống, cô đã sợ hãi nhắm mắt lại, thuốc rơi lên mí mắt.
Cô lại mở mắt ra, lại nặn thuốc ra, mắt đột nhiên bị kích thích nên không nhịn được mà chớp mắt, nước thuốc từ trong viền mắt chảy xuống má.
Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, cô đã dùng gần nửa lọ thuốc nhỏ mắt, ướt hơn nửa khuôn mặt.
Có một dòng nước thuận theo má cô chảy xuống càn cổ, lại chảy vào trong cổ áo váy liền thân của cô.
Lạc Yên nhếch nhác kêu ca một tiếng “Cứu với bác sĩ Tống ”


⬅ Trước Tiếp ➡