Chương 29
Các cô gái xung quanh không kìm nén được tâm trạng vui sướng, nhìn theo tầm mắt của Lạc Dịch mới phát hiện một cô gái siêu cấp xinh đẹp đứng bên cạnh họ.
“Chị Như nào? Em trai chị trên sân đấu đẹp trai ngầu lòi, vô cùng dũng mãnh đúng không?”
Lạc Dịch ngẩng đầu, giống như một con bò tót đấu thắng chạy tới khoe khoang.
Lạc Yên mỉm cười gật đầu “Đúng là rất tốt, chỉ là kém hơn Phàn Châu một chút.”
“Đệch Em biết ngay thằng đó giành mất hào quang của em ”
Lạc Dịch không phục la lên “Nửa trận sau cậu ta chắc chắn uống lộn thuốc rồi.”
Hóa ra cô gái xinh đẹp này là chị của Lạc Dịch, các cô gái vội vàng quản lý lại biểu cảm, dáng vẻ đoan chính, tay chân lúng túng để đâu cũng cảm thấy không đúng.
Trong thế giới hoan tưởng của họ, sợ thể hiện không đủ dịu dàng đáng yêu, hiền thục đoan trang trước mặt chị chồng tương lai.
Trên thực tế Lạc Yên không hề nhìn họ.
Cô đưa cho Lạc Dịch một chai nước điện giải, mua ở máy bán hàng tự động trước cổng trường khi vừa mới tới.
Hành động chu đáo này khiến Lạc Dịch vui mừng khôn siết, nhưng ngoài miệng lại cố ý kén chọn
“Nhãn hiệu này không phải loại em hay uống.”
Cậu chưa kịp nhận, phía sau bỗng nhiên có một cánh tay vươn tới, lấy chai nước trong tay Lạc Yên đi.
Phàn Châu vặn nắp chai, trực tiếp ngửa đầu uống mấy ngụm lớn, yết hầu chuyển động lên xuống, động tác đơn giản mượt mà mang theo mùi hoocmon nam tính của người trẻ.
Các cô gái xung quanh nhìn đến si mê, trong mắt hiện ra bong bóng hình trái tim màu hồng.
Khóe mắt Phàn Châu liếc nhìn Lạc Yên một cái.
Trong đôi mắt trong veo như nước mùa thu của cô lộ ra ý cười, mũi cao môi hồng, cực kỳ yểu điệụ
Mọe Càng uống càng khát.
Uống hơn nửa chai nước, Phàn Châu mới hạ tay xuống, vô cùng tự nhiên nói với Lạc Yên một tiếng “Cảm ơn.”
Lạc Dịch bên cạnh từ trong kinh ngạc hồi thần lại.
Hôm nay Phàn Châu chắc chắn uống lộn thuốc rồi, giành hào quang của cậu, giành nước của cậu, tiếp theo liệu có giành chị của cậu không.
Phàn Châu có hai anh trai, không có chị gái em gái, chắc hồi nhỏ cũng chưa từng chơi đồ hàng với con gái.
Im lặng một lúc, Lạc Dịch nhượng bộ vì bạn bè.
“Cậu Phàn, tôi nhường cậu hoa khôi khoa ăn cơm cùng tôi một lần hát cùng tôi một lần lần trước.”
Phàn Châu nhướng mày, khó hiểu nhìn Lạc Dịch.
“Cậu đang nói khùng nói điên gì vậy?”
Lạc Dịch một tay xách hành lý một tay thân mật nắm cổ tay Lạc Yên đi về hướng căn hộ.
“Chị, chị theo em đến ký túc xá đợi em một lúc, em tắm rồi chúng ta về nhà.”
Phía sau có đồng đội gọi cậu
“Anh Dịch đi đâu vậy, lát nữa chúng ta đi ăn mừng?”
“Ở nhà có việc, không đi đâu, các cậu đi đi. Gửi hóa đơn cho tôi, tôi mời ”
Lạc Dịch quay đầu xua tay với mấy đồng đội.
Vượt qua đám đông ồn ào, trong tay Phàn Châu đang cầm nửa chai nước còn lại, theo phía sau họ.
Ánh mắt dán lên tay Lạc Dịch đang nắm cổ tay Lạc Yên, nhìn một cách u ám.
Lạc Dịch và Phàn Châu ở cùng một phòng ký túc, thường xuyên đi với nhaụ
Mọi người thấy thế này liền biết cậu ấy cũng không đi ăn mừng, không ai dám đuổi theo ngăn cậu ấy lại.