Bao Nuôi
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡

để lại ở đó một khoảng mông lung mờ mịt.
Người đàn ông trẻ tuổi trong phông nền trắng toát ấy bỗng giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt cô, gọi cô một tiếng "Phạm Ca" bằng chất giọng trầm khàn.
Lúc đó, cô chỉ có thể dùng từ thuận mắt để hình dung người đàn ông ấy.
Dựa theo thưởng thức bản năng, cô cho rằng người đàn ông ấy chắc hẳn rất ưa nhìn.
Mỗi người trên thế giới này đều có một gu thẩm mỹ riêng, một khi nhìn trúng cái đẹp nào đó sẽ không nhịn được mà nhìn lâu thêm chút, và cái muốn dừng mà không dừng được ấy được người ta định nghĩa là thuận mắt.
Sau này, Phạm Ca mới hiểu, thật ra thuận mắt là từ để hình dung về một người mà người ấy quá mức khôi ngô tuấn tú, xinh đẹp tao nhã và tài trí hơn người mà thôi.
Với một người chồng mẫu mực như vậy, mọi người đều bằng lòng tặng anh những lời khen có cánh, và anh hoàn toàn xứng đáng với bất kỳ ngôn từ đẹp đẽ trên đời.
Đúng thế, anh là chồng cô, người đàn ông thuận mắt đó chính là chồng của cô.
Khi ấy, trong đầu cô thật sự không có tí kí ức nào về anh, thế nên đành nhìn anh hỏi nhẹ "Anh là ai?" Cho dù người đàn ông đó có thuận mắt đến nhường nào thì trong phút chốc cô vẫn thấy được khuôn mặt anh nhuốm đầy vẻ hoảng hốt, phải chăng đó cũng là một loại bản năng mà mỗi người khi đối mặt với sợ hãi đều sẽ bộc lộ ra.
Giống như những chiếc lưỡi rắn thè ra từ trong khu rừng rậm âm u, khiến cho đám da gà da vịt của bạn không tự chủ được mà dựng hết cả lên.
"Anh là Ôn Ngôn Trăn, là chồng của em." Người đàn ông trả lời.
Khoảnh khắc ấy, cô thấy mình giống như một đứa trẻ sơ sinh vừa cất tiếng chào đời, trong vô vọng một giọt nước rơi xuống từ khóe mắt.
Mãi lâu sau, cô mới nhận ra nó chính là nước mắt, loại chất lỏng sẽ được bài tiết ra ngoài mỗi khi con người ta vui vẻ, kích động hay thương cảm.
Khi giọt nước mắt ấy rơi xuống, Phạm Ca cũng không thể định nghĩa được vì sao mình lại khóc, cô chỉ cảm thấy trái tim mình như đang lún sâu vào một nỗi hoang mang mịt mờ.
Phạm Ca ra đời vào Đông chí năm 1983, bố là Lạc Gia Sơ, còn mẹ là Chu Vân.
Năm lên ba tuổi được nhà họ Ôn nhận nuôi, đến hai mươi ba tuổi thì gả cho cậu con trai độc đinh của Ôn gia, một năm sau hạ sinh một bé trai.
Sau khi xảy ra tai nạn xe, cô đã mất đi toàn bộ trí nhớ đây chính là những gì cô được biết về mình sau ba tháng bình phục ở bệnh viện.
Trong ba tháng đó, bọn họ tạm trú ở Liên Bang Nga.
Thành phố nơi cô sống được gọi là St.
Petersburg.
Ở ngoại ô St.
Petersburg có một bệnh viện tên là Forest, và cô được điều trị ở đó.
Từ cửa sổ phòng bệnh nhìn ra thế giới bên ngoài, chỉ thấy một hàng bạch dương cao sừng sững.
Cô thường ngồi ngẩn ngơ trước ô cửa sổ, ngắm nhìn những chiếc lá vàng héo khô trên cây từ từ rụng xuống.
Phạm Ca luôn cảm thấy trong những thân cây bạch dương cao lớn ấy ẩn chứa một đôi mắt, đôi lúc chúng sẽ nhìn cô bằng ánh mắt rất đỗi dịu dàng và tha thiết, nhưng đôi lúc cũng sẽ nhìn cô bằng ánh mắt hết sức giận dữ và soi mói.
Dần dà, những chiếc lá trên cây cũng rơi trụi lủi, chỉ còn lại những thân cây khẳng khiu trơ trọi, sắc


⬅ Trước Tiếp ➡