⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Vũ mỉm cười, đột nhiên thoải mái xoay người, sảng khoái nở nụ cười: “Rất đơn giản, hôm nay ngài Tô đến trễ, lãng phí thời gian hai tiếng của tôi… ông thật sự xem thời gian của Diệp Vũ tôi không đáng tiền sao? Quặng mỏ phía Tây Nam huyện An Dương, là đền bù của nhà họ Tô ông đối với tôi, trở về nói cho gia chủ nhà họ Tô của các người, nâng cao bảng giá, đây là nhà họ Tô ông tự tìm lấy!”
“Điều này không thể nào! Quặng mỏ phía Tây Nam huyện An Dương, nhà họ Tô tôi tuyệt đối không thể nhượng ra!” Tô Tấn Giang vô cùng khẳng định mà từ chối!
Diệp Vũ mỉm cười, dời ánh mắt sang tiểu Diệp Quả bên cạnh.
Diệp Quả le lưỡi, nghĩ đến lời dặn dò của chị cả đối với bản thân lúc trước, lấy túi đựng hồ sơ giấy kraft ở dưới bàn trà ra, ném đến trước mặt Tô Tấn Giang: “Ngài Tô, ngài xem thứ bên trong trước đi.”
Tô Tấn Giang mở ra, vừa nhìn thấy sắc mặt nhanh chóng thay đổi… bên trong toàn là ảnh khỏa thân của Tô Ưu!
Diệp Quả nhếch môi, lời đe dọa cựa kỳ ác độc thốt ra từ cái miệng nhỏ: “Nếu như nhà họ Tô của ông không thức thời, tin tôi đi, sau ba ngày những bức ảnh này sẽ xuất hiện trên mấy tạp chí kia, mà Tô Ưu ngồi trên vị trí đầu bảng của Dạ Hương! Đến lúc đó vẫn xin nhà họ Tô của ông tốt nhất nên cẩn thận một chút, dù sao con gái của nhà họ Tô ông cũng nhiều, hơn hai mươi người đấy, chúng tôi cứ từ từ…”
Tay Tô Tấn Giang có hơi run rẩy, hung hãn trừng mắt với Diệp Vũ đang đứng bên cửa sổ, giận dữ nói: “Cô Diệp làm như vậy, không cảm thấy quá hèn hạ sao? Hào môn thế gia, đương nhiên có quy củ của riêng chúng tôi, cô Diệp không theo quy củ như vậy… đừng trách nhà họ Tô tôi phải tìm gia tộc khác, cùng nhau nói chuyện!”
“Vậy thì xin cứ tự nhiên.” Tác phong Diệp Vũ ung dung bình tĩnh, làm ra động tác mời: “Nói đến thủ đoạn hèn hạ, trước mặt nhà họ Tô của ông, Diệp Vũ tôi xin lép vế chịu thua. Hào môn tranh đấu, là nhà họ Tô của ông vượt quá giới hạn trước, con gái nhà họ Tô làm trò ma giáo trong hôn lễ của tôi, lại muốn mạng của Diệp Vũ tôi… thật sự nghĩ Diệp Vũ tôi không tức giận chút nào sao? Hừ, lần này ngược lại tôi muốn xem xem, trên mảnh đất của thành phố Bắc Ninh này, có nhà nào sẽ giúp Tô thị của ông?”
Tô Tấn Giang đột nhiên cảm thấy trước mắt có hơi tối đen, cô nhóc nhà họ Diệp này nói không sai, là nhà họ Tô của ông ta trộm gà không thành còn mất nắm gạo, tự tay đưa cán đến trên tay Diệp Vũ… nếu như thật sự nói ra, quả thật nhà họ Diệp của cô chưa từng làm gì sai, không ai có thể nói Diệp Vũ hèn hạ, ngược lại sẽ chỉ trích nhà họ Tô vong ơn bội nghĩa.
Bỏ đi! Cô nhóc Diệp Vũ ông ta không thể chọc vào, chỉ có thể về nhà mời ông cụ rồi.
Nghĩ đến đây, Tô Tấn Giang có hơi nản lòng, cuối cùng nhìn chằm chằm vào Diệp Vũ đang nói cười nhàn hạ bên cửa sổ, tự ý đứng dậy, lại không còn khí thế ngạo mạn vừa rồi, ngược lại có hơi chịu thua: “Cô Diệp, tôi xin về trước, tôi phải về nhà thương lượng với các bậc trưởng bối trong nhà một chút.”
Diệp Vũ khẽ gật đầu, tỏ vẻ tiếc nuối lắc đầu, nhắc nhở ông cụ nhà họ Tô: “Hình như ngài Tô là gia chủ tương lai của nhà họ Tô, lại có thể ngay cả chuyện nhỏ này cũng không thể làm chủ, một nửa quyền lực cũng không có, có thể thấy gia chủ nhà họ Tô bảo thủ đến mức nào…”
Tô Tấn Giang mặt đầy xấu hổ, rời khỏi như chạy trốn.
1: Gặp lại Quân Khả Di
Nhà họ Tô là một đám người ngu xuẩn!
Đây là ấn tượng duy nhất của Diệp Vũ ở kiếp trước trong mười năm đối với nhà họ Tô.
Nhưng kiếp này, qua hai lần tiếp xúc với người nhà họ Tô, cô không thể không nhìn nhận một người nhìn xa trông rộng như ông cụ Tô. Tuy nói thủ đoạn đó hơi bỉ ổi, không thể không thừa nhận chủ nhà họ Tô là một tên cáo già!
Tô Tình là bước thử đầu tiên của nhà họ Tô, Tô Tấn Giang là bước thử thứ hai của nhà họ Tô, gãi đúng chỗ ngứa của Diệp Vũ. Lúc này họ mới mời Diệp Vũ tham gia lễ đính hôn của cậu chủ nhà họ Tô. Tô Nhạc là cháu đích tôn đời thứ ba của nhà họ Tô, nhà gái là một gia đình thương gia giàu có ở thành phố Bắc Ninh.
Gia đình giàu có lại cao quý rất ít khi liên hôn với các thế lực bên ngoài, đương nhiên… ngoại trừ nhà họ Tô.
Nhà họ Tô lập nghiệp từ khoáng sản và than đá, chỉ cần hai yếu tố này cũng khiến người ta xem thường. Huống chi, khi ông cụ Diệp khi còn sống, nhà họ Tô đi khắp nơi ỷ lại, dựa dẫm vào nhà họ Diệp, chẳng khác gì một cái đuôi của nhà họ Diệp. Sau khi ông cụ Diệp qua đời, nhà họ Tô lúc này lại ngẩng mặt lên cao ngạo, còn ảo tưởng muốn áp chế nhà họ Diệp ở khắp nơi, càng khiến cho người ta thêm chán ghét.
Cho nên, ngoài nhà họ Diệp, những gia đình giàu có tuyệt đối sẽ không liên hôn với nhà họ Tô. Thậm chí nhà họ Tô tổ chức tiệc cũng rất ít người của những gia đình giàu có đến…
Lần này là lễ đính hôn của Tô Nhạc, là cháu đích tôn ba đời của nhà họ Tô. Năm nay anh ta 28 tuổi, cũng là con trai của con trưởng nhà họ Tô - Tô Bá Luân. Thời trẻ anh ta si tâm vọng tưởng muốn cưới Diệp Vũ, còn chưa đợi bà cụ Diệp lên tiếng nói để Diệp Vũ đính hôn với Tô Nhạc, ông cụ Diệp đã nhanh chóng định hôn với nhà họ Quân, làm cho nhà họ Tô tiếc nuối, hối hận không thôi.
Lúc này, nhà họ Tô mời Diệp Vũ đến, có thể nói là kế sách một mũi tên bắn trúng  ba con chim. Hiện tại, danh tiếng của Diệp Vũ tại thành phố Bắc Ninh có thể nói là như nắng mặt trời, là chủ nhà của nhà họ Diệp, là bà chủ tương lai của nhà họ Quân. Với hai thân phận này, tùy ý đưa ra ngoài cũng có thể dọa chết một đống người. Nghi lễ đính hôn lần này và sự thương lượng bồi thường giữa nhà họ Tô và Diệp Vũ. Diệp Vũ không thể không đến, mà Diệp Vũ đã đến thì chắc chắn có thể thu hút rất nhiều gia đình giàu có khác…
Nghi lễ đính hôn được tổ chức ở biệt thự của nhà họ Tô. Khi Diệp Vũ đưa Diệp Quả đến, bên ngoài biệt thự của nhà họ Tô đã kín hết chỗ. Bạn bè thân thích của nhà gái, bạn bè thân thích của nhà họ Tô, hàng trăm người chen chúc trên một sân cỏ không quá rộng lớn. Hơn nữa, còn có bàn ghế và hoa tươi, cùng các dụng cụ khác. Toàn bộ chỗ đã chật kín.
--
2: Gặp lại Quân Khả Di
Diệp Vũ vẫn lái chiếc xe CheryQQ màu táo xanh, đi đến bãi đỗ xe riêng của nhà họ Tô. Mấy người phục vụ tuy rằng có hơi khinh thường nhưng với nhiệm vụ của họ, họ vẫn cẩn thận làm việc, đưa khách đến quảng trường sân cỏ trước biệt thự.
Thấy nhiều người trên sân cỏ như vậy, đồng thời lại có rất nhiều loại người cùng tụ họp ở đây, thậm chí có không ít người mặc đồ nhái, tiếng người ồn ào, nhốn nháo, như một khu chợ bán thức ăn. Diệp Quả nhìn thấy vậy liền tái mặt, trợn mắt há mồm nhìn đám người, quơ tay với Diệp Vũ: “Đây không phải là nhà họ Tô đúng không… Cho dù là khoe khoang giàu có, thì cũng không cần phải như vậy đúng không? Sao mà ở đây lại mời đến lắm “chó mèo” quá vậy?”
Thông thường, nghi lễ cử hành đính hôn của gia đình giàu có sẽ chia ra làm ba ngày. Ngày đầu tiên là các gia đình giàu có ở mức cao nhất, ngày hôm sau là thân thích bạn bè của nhà gái, ngày thứ ba là những người thường có quan hệ với các gia tộc. Nhưng ai mà tưởng tượng được nhà họ Tô lại tổ chức cả ba ngày thành một ngày, biến thành một buổi xã giao?
Nhà họ Diệp thì thôi đi, dù sao cũng có quan hệ thân thích với nhà họ Tô. Nhưng những gia đình giàu có khác cũng đâu phải là kiêu căng, ngạo mạn mà lại trở thành một đám người như vậy, bọn họ điên rồi sao?
“Xùy, Diệp Vũ, đây là liên hôn của nhà họ Diệp các người sao? Cực phẩm như vậy sao?” Một tiếng nói kiêu căng phát ra từ phía sau.
Diệp Vũ quay đầu lại, Quân Khả Di mặc một bộ lễ phục tuyệt đẹp, tôn lên dáng người của cô ta. Không thể không thừa nhận, có mấy ngày không gặp, Quân Khả Di xinh đẹp hơn rất nhiều, dáng người cũng đẹp hơn. So sánh với cô ta thì Diệp Quả hoàn toàn chỉ như một đứa trẻ chưa lớn.
Diệp Vũ không đoán được là nghi lễ đính hôn của nhà họ Tô mà Quân Khả Di lại xuất hiện cao ngạo như vậy.
Nhìn thấy đáy mắt của Diệp Vũ rất kinh ngạc, Quân Khả Di càng thêm kiêu căng, vênh váo tự đắc nói: “Diệp Vũ, tôi đến tìm anh trai tôi, cô mau giao anh trai tôi ra đây. Đừng tưởng giấu anh trai tôi đi rồi thì tôi sẽ không tìm thấy!”
“Anh trai cô? Sao mà tôi biết được anh ấy ở đâu? Thời gian gần đây tôi bận chuyện của công ty, không thấy anh ấy.” Diệp Vũ mơ hồ lắc đầu, tò mò hỏi: “Sao thế? Anh trai cô mất tích sao? Cô đã đến chỗ anh ấy công tác xem chưa?”
Quân Khả Di nhìn thấy biểu cảm mơ hồ của Diệp Vũ không giống như đang giả bộ, ảo não cúi đầu xuống: “Hóa ra cô cũng không biết, anh trai tôi đã đi đâu chứ… Anh trai tôi vẫn luôn trốn tránh tôi, từ sau khi cô kết hôn với anh trai tôi, tôi chưa gặp anh ấy. Tôi đến học viện bồi dưỡng cũng không tìm được bóng dáng anh ấy.”
Sau khi kết hôn sao? Nghĩ đến buổi sáng hôm đó… mắt Diệp Vũ sáng lên, cô cuối cùng cũng hiểu Quân Minh Dực vì sao lại luôn trốn tránh em gái mình!
 
 
1: Xúi giục
Sau khi kết hôn sao? Nghĩ đến buổi sáng hôm đó… mắt Diệp Vũ chợt sáng lên, cô cuối cùng cũng hiểu lý do vì sao mà Quân Minh Dực lại luôn muốn trốn tránh em gái của mình!
Ha ha ha, trong lòng Diệp Vũ cười gian xảo tinh ranh, nhưng trên mặt lại có vẻ đồng tình lo lắng, vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Quân Khả Di, nhỏ giọng nói: “Thôi được rồi, ai bảo tôi là chị dâu của cô? Tôi nói nhỏ với cô này, nhưng chuyện này cô nhất định không được nói cho người khác biết là tôi nói cho cô đâu đấy nhé. Hôm đó tôi đang trên đường đi đến công ty thì bỗng nhiên thấy Lam Mộng – chị dâu của cô đi với anh trai cô, hai người dường như đang nói chuyện gì đó với nhau ấy…”
“Chị dâu Lam Mộng sao?” Quân Khả Di choáng váng một lúc rồi thì thào nói: “Không phải chứ? Không phải chị dâu Lam Mộng đã nói chị ấy cũng không biết anh trai tôi đi đâu sao… Cái đồ tiện nhân! Cô ta chắc chắn là đang lừa gạt tôi! Nhưng mà… có lý do gì mà cô ta phải lừa dối tôi chứ? Hơn nữa, quan hệ của cô ta và anh trai tôi tốt như vậy từ bao giờ chứ?”
Diệp Vũ ra vẻ tiếc nuối, lắc đầu thở dài: “Khả Di, có câu tục ngữ nói rất đúng, tri nhân tri diện bất tri tâm (biết người biết mặt không biết lòng). Chị dâu cô cũng là người mệnh khổ, gả cho anh hai của cô là người tàn tật… Anh trai Quân Minh Dực của cô vừa ưu tú lại vừa xuất chúng, đâu ai biết được có bao nhiêu người thầm thích anh ấy chứ, hai người họ đi cùng nhau cũng không có gì kì lạ đâu.”
“Nhất định là như vậy rồi! Nhất định là người phụ nữ Lam Mộng đó không biết giữ phẩm giá, đã gả cho anh hai của tôi rồi lại còn dám thèm muốn anh trai tôi! Thật là không biết xấu hổ!” Quân Khả Di phẫn nộ nắm chặt tay!
“Khả Di, cô nói nhỏ tiếng một chút đi, đừng để người khác nghe thấy đấy. Tôi cũng không phải là Lam Mộng, mẹ của cô và bà của cô từ trước đến nay đều coi trọng cô ta, liếc mắt một cái ai ai cũng tin tưởng. Lam Mộng lại là người phụ nữ xinh đẹp như vậy, hâm mộ em chồng mình thì sao?” Diệp Vũ an ủi vỗ vai Quân Khả Di: “Khả Di, nói thật, tôi luôn cảm thấy người khác không biết anh trai cô ở đâu thì thôi đi, nhưng mẹ của cô và bà của cô lại có thể không biết sao? Nếu như Lam Mộng cũng biết thì sao mà những người đó lại không biết được? Hay là họ không vui khi cô tìm được anh trai cô… À, có phải là cô đắc tội với anh trai cô đúng không? Hay là cô đã làm mẹ của cô và bà của cô không vui? Ngay cả với con gái như cô cũng giấu giếm, dù sao thì Lam Mộng cũng chỉ là người ngoài thôi, cô mới là người thân nhất với bọn họ mà.”
Quân Khả Di cắn chặt răng, đáy mắt lặng yên hiện lên vài giọt nước mắt, đôi tay hận thù nắm chặt lại: “Bọn họ cùng nhau lừa gạt tôi! Bọn họ lừa gạt tôi! Lừa gạt tôi! Tôi lại không bằng Lam Mộng đó!”
--
2: Xúi giục
“Khả Di, cô đừng đau lòng, anh trai cô và mẹ cô chắc chắn là có nỗi khổ riêng, sao lại làm hại cô được chứ? Hơn nữa bọn họ cho dù có cưng chiều Lam Mộng thì cũng chỉ là tạm thời thôi. Sớm hay muộn thì cũng có một ngày bọn họ sẽ nhìn thấy tất cả. Bây giờ miễn là cô nhịn nhục, để Lam Mộng lộ ra bí mật của cô ta.” Diệp Vũ tiếp tục ra vẻ tốt bụng khuyên bảo, an ủi, còn cố tình chớp mắt, ra vẻ vô tội lương thiện.
“Chính vì bọn họ là người thân nhất nên mới có thể hại được tôi! Bọn họ đừng nghĩ là tôi không biết, mẹ tôi luôn luôn cồn cào ruột gan bảo tôi đi tìm một nhà chồng để gả tôi đi, bà ấy đúng là bất công! Bà ấy chỉ muốn gả tôi đi thôi!”
⬅ Trước Tiếp ➡