Hạnh Mính cuồng loạn rít gào, gương mặt vì đau đớn mà vặn vẹo dữ tợn, khóc lóc thảm thiết cầu xin anh buông tha cho mình. Đầu ngón tay trắng nõn điều khiển ánh lửa nhảy múa, thiêu đốt trên làn da non mịn, bao trùm miệng vết thương huyết nhục mơ hồ kia. Hai miếng da bị chia cắt quanh miệng vết thương dùng tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, nhanh chóng tái sinh, tốc độ miệng vết thương khép lại càng lúc càng nhanh.
Nguyên Tuấn Sách căn bản sẽ không vì tiếng khóc thút thít của Hạnh Mính mà dao động hay có chút biểu cảm dư thừa nào. Nước mắt không thể đả động được anh, cho dù có khóc rống thảm thiết bi thương hơn nữa, cũng không thể lấy được sự đồng tình trong mắt anh.
Gương mặt nhỏ nhắn tiếp tục chịu đựng nỗi đau bỏng rát đến khi miệng vết thương hoàn toàn khép lại, làn da phục hồi như ban đầu. Hạnh Mính bụm mặt, trực tiếp chôn mặt trên mặt cỏ mà khóc.
Trên người hai người toàn là máu, trong lòng bàn tay Hạnh Mính cũng có vệt máu đọng lại, thực sự giống như vừa giết người.
Giáo viên ngữ văn đứng trên bục giảng thao thao bất tuyệt, giảng về sự kì diệu của ngôn từ được dùng trong tác phẩm văn học. Vu Tề dùng đầu bút, thật cẩn thận chọc chọc cánh tay Hạnh Mính.
Hạnh Mính giấu mặt trong khuỷu tay, xoay đầu qua nhìn cậu ta, gương mặt uể oải ỉu xìu, trong mắt tràn đầy vẻ mệt mỏi.
"Có phải cậu không thoải mái ở đâu không?" Dường như sợ giáo viên trên bục giảng nghe được, Vu Tề dùng âm lượng cực nhỏ, gần như ghé sát vào mặt cô mà nói. Hai người bọn họ cách nhau rất gần, hô hấp nóng rực phả lên lông tơ tinh mịn trên gương mặt.
Không biết vì sao, Hạnh Mính đột nhiên ngồi thẳng dậy, vừa mất máu quá nhiều khiến cô choáng váng đầu. Cô không dám quay đầu, nhưng lại hy vọng Nguyên Tuấn Sách không nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, cô chính là sợ hãi như thế đấy.
"Mình không có việc gì."
Ánh mắt Vu Tề nhìn cô trở nên phức tạp, cậu ta cảm thấy cô bạn cùng bàn có chút không thích hợp.
Hạnh Mính ghé lên mặt bàn ngủ một giấc hết cả buổi sáng, đến tận lúc được nghỉ trưa ăn cơm chiều cô cũng chẳng có tí tinh thần nào, cả ngày cứ uể oải ỉu xìu không thôi.
Ôm thái độ tri ân tương báo, phải quan tâm tới ân nhân cứu mạng, Vu Tề rất muốn làm chút chuyện gì đó cho cô.
Thời gian cơm chiều, các bạn học đều lục tục đi đến nhà ăn, chỉ có Hạnh Mính vẫn nằm bất động trên bàn.
Có một trận gió lướt qua đi đến trước mặt cô, ngay sau đó, cái ghế bên cạnh bị kéo ra, Hạnh Mính tưởng Vu Tề đã trở về, đến khi đầu ngón tay lạnh như băng kia chạm vào cô, cô mới giống như chim sợ cành cong đột nhiên ngẩng đầu.
Nguyên Tuấn Sách dùng mu bàn tay thử nhiệt độ trên trán cô: "Bạn học Hạnh không có bị bệnh."
Sinh bệnh không nhất định là phải phát sốt, nhưng dùng tư tưởng và hiểu biết của Nguyên Tuấn Sách, anh làm ra loại hành vi này cũng rất bình thường.
"Mình không bị bệnh."
"Vậy vì sao cậu không giống như lúc trước?"
Hạnh Mính cực kỳ sợ hãi khi phải đối mặt nói chuyện với anh, anh nói không giống lúc trước, đại khái là nói đến chuyện cô cứ nằm trên bàn cả buổi không nhúc nhích.