Hồ Anh Tài tích cực nhấc mông dậy khỏi sô pha: "Muốn đi mua đồ ăn đúng không? Để tài xế như tôi đi với cậu đi. Thịt trong tủ lạnh cũng không còn nhiều lắm, thuận tiện, tôi giúp cậu hỏi xem nhân loại có thể ăn cái gì. Dù sao khẩu vị của tôi cùng khá giống cô gái nhỏ kia!"
Anh ta dõng dạc nói, Nguyên Tuấn Sách cũng không từ chối, mái tóc bạc vẫn xoã lung tung sau đầu. Nhưng bởi vì tóc quá dài, chỉ có thể quấn nửa vòng, đoạn tóc còn thừa được thu gọn, giấu trong áo gió, thỉnh thoảng lúc mở vạt áo ra còn có thể nhìn thấy mấy dúm tóc bạc.
Hồ Anh Tài hỏi anh: "Khi nào tóc cậu có thể biến về như cũ?"
"Còn cần một đoạn thời gian."
Cánh cửa vừa mới mở ra, không khí nóng bức của ngày mùa hè ập vào trước mặt, đối lập hoàn toàn với sự râm mát trong phòng. Làn sóng nhiệt nóng nực ập vào mặt, lại nhìn đến con đường nhỏ phía xa, mặt trời hết mình thiêu đốt, mặt đất cũng phải hòa tan. Nắng nóng khiến toàn bộ cây cối run rẩy cuộn sóng, đám ve bốn phía trên ngọn cây hợp sức hoà cà, ồn ào đến phiền lòng.
Hồ Anh Tài mặc một cái áo ngắn tay, làn da sắp bị thiêu cháy. Nguyên Tuấn Sách một thân áo dài quần dài, tuy nhìn có hơi giống bệnh nhân tâm thần, nhưng có hiệu quả che nắng cực kỳ tốt.
Khuôn mặt anh vẫn còn để hai lọn tóc bạc rũ xuống, sợi tóc bị ánh mặt trời chiếu vào, tỏa ra kim quang, làn da tái nhợt lóe sáng, gần như trong suốt, gương mặt không biểu cảm đi thẳng về phía trước, con ngươi màu đen đến nhíu một cái cũng không.
Góc áo bị túm lại, Nguyên Tuấn Sách dừng bước, Hồ Anh Tài đi phía sau anh, một bàn tay liên tục xoa nắn cánh tay bị đốt cháy đến bỏng rát, nóng đến thè lưỡi.
"Dịch chuyển tức thời, nhanh lên, tôi nóng chết mất."
Giây tiếp theo, hai người đang đứng tại chỗ trong chốc lát biến mất không thấy. Lần xuất hiện tiếp theo là ở cạnh hòm thư chỗ tận cùng con đường nhỏ, rồi sau đó lại lần nữa biến mất.
Hạnh Mính phát hiện ngoài cửa không có kết giới. Cô nhìn chằm chằm cánh cửa rất lâu, cũng chưa thấy bức tường khí có gợn nước sóng.
Ôm tâm lý chỉ thử thôi, cô bọc chăn, co chân nhảy đến ven tường, vươn một ngón tay ra, thử chọc về phía trước.
Kết quả, ngón tay thật sự xuyên qua, không có kết giới!
Vừa rồi nghe thấy Hạnh Mính có tiếng mở cửa, hẳn là Nguyên Tuấn Sách đi ra ngoài. Như vậy, cô càng nên nhân cơ hội hiện tại, chạy ra ngoài.
Hạnh Mính đi xuống lầu, nắm chặt tấm chăn trước ngực, dưới chân còn một đống vải cotton còn dư kéo thật dài. Co một chân nhảy về phía trước, đến khi cô muốn mở cửa, lại bị một luồng khí đẩy bắn trở lại.
"A!"
Tấm thảm dưới chân bị cô đè cho nhăn nhúm, Hạnh Mính bọc chăn xoay người, cả người giống như con nhộng co quắp trên mặt đất, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trong phòng này vẫn có kết giới.
Phong cách làm việc của con yêu quái đó thật là kín kẽ không chỗ hở. Đây là muốn xem cô như sủng vật nhốt lại để nuôi dưỡng sao?
Hạnh Mính cau mày, đột nhiên nghe thấy một tiếng mèo kêu truyền từ phía sau lưng tới.
Lại là con mèo trắng kia, cái đuôi cao ngạo vểnh lên, tròng mắt màu lam nhìn chằm chằm vào cô.