⬅ Trước Tiếp ➡
Tấm hoàng phù phát ra ánh sáng, từ từ bay lơ lửng trên mặt đất.
Nguyên Tuấn Sách cúi đầu nhìn lại, trong giây lát, gương mặt lại khôi phục biểu cảm dửng dưng như ngày thường.
Anh nhặt tấm phù lên, ngay khoảnh khắc chạm vào, một ngọn lửa bùng lên lập tức khiến ngón tay anh bị bỏng. Tâm trạng vừa mới bình ổn lại, không đến một cái chớp mắt đã lần thứ hai hóa thành ác quỷ. Bàn tay phải nắm chặt, hiện ra ngọn lửa, tấm phù chú bị thiêu đốt trong không khí, chúng bị anh dùng sức ném vào lò sưởi sát tường.
Đống củi được chất sẵn ở đấy "Ầm vang", ngọn lửa bùng lên, đáy mắt của bộ xương khô trên vách tường có ánh sáng từ tinh hoả, phảng phất như có linh hồn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ngọn lửa lay động khắp lò sưởi, ác quỷ ở hai bên đối diện nhau, nhưng vẫn chỉ làm nền cho bộ xương khô.
Thứ hai có tiết thể dục, nhà trường yêu cầu học sinh bỏ áo khoác, mặc bộ đồng phục ngắn tay.
Hạnh Mính cởi áo khoác, bên trong đã mặc sẵn bộ đồng phục ngắn tay, cô nhét áo khoác vào ngăn bàn học, nhìn sang Nguyên Tuấn Sách bên cạnh, cũng đang làm giống cô. Đã sớm biết hôm nay có tiết thể dục mà vẫn có vài bạn học đến bây giờ mới chạy vào phòng vệ sinh thay quần áo.
"Cánh tay cậu bị sao vậy?" Hạnh Mính chỉ vào cánh tay phải của anh. Nguyên Tuấn Sách nâng miệng vết thương lên trước mắt quan sát, miệng vết thương cắt dọc một đường dài từ khuỷu tay xuống, giống như vết sẹo, máu đã khô đống vảy, anh không có thời gian xử lý.
"Bị thương lúc ở nhà."
Nói xong, anh vẫn bình thản mỉm cười, chỉ là trong mắt chẳng có chút ánh sáng, nhìn cô chằm chằm: "Mấy tấm phù bạn học Hạnh cho tôi, hình như không có tác dụng."
"Không sao chứ? Mình thấy miệng vết thương của cậu khá sâu đó."
"Cái này mình cũng không rõ, nhưng mà có đôi khi phù rất hữu dụng, chúng nó từng bảo vệ mình."
Hạnh Mính nghĩ đến một chuyện.
"Đúng rồi! Cậu có thể dùng thử nước bọt, hoặc mồ hôi, thoa lên trên tấm phù. Mình cũng làm như vậy, nói thế nào nhỉ? Chỉ cần làm vậy, phù sẽ "Nhận chủ", chỉ cần có hương vị trên người cậu, phù sẽ bảo vệ cậu!"
"Dùng máu có được không?"
"Đương nhiên!" Hạnh Mính dùng sức gật đầu, nhưng lại nhanh chóng xua tay: "Nhưng mà cậu tốt nhất đừng làm như vậy. Làm như vậy chẳng phải sẽ khiến chính mình bị thương sao? Đổ máu rất đau."
"Ừm, tôi đã biết." Nguyên Tuấn Sách thả cánh tay xuống.
Anh thoạt nhìn như thư sinh trắng nõn yếu đuối mong manh, nhưng cánh tay rất có cảm giác lực lượng. Đường cong cơ bắp trên cánh tay phập phồng hoàn mỹ lưu loát, gân xanh hơi hiện dưới làn da trắng, trông có vẻ cũng không yếu đuối lắm.
Lại nói tiếp, mấy tấm linh phù cô vẽ ở đạo quán không biết ném đi đâu rồi, làm hại cô phải dành ra cả một ngày chủ nhật để vẽ bùa, lúc này cánh tay đã đau nhức mỏi.
"Hạnh Mính, giáo viên thể dục gọi cậu kìa!" Lớp trưởng Đinh Vi đứng ngoài cửa lớp gọi cô.
"Tới đây!"
Nguyên Tuấn Sách chống tay lên bàn, một chân uốn gối, anh ít khi nói cười, vẻ mặt đặc biệt nghiêm túc, nhìn chằm chằm bóng dáng của cô, dáng người uyển chuyển nhẹ nhàng chạy ra ngoài cửa.

⬅ Trước Tiếp ➡