Anh đã đại khái hiểu chuyện là như thế nào rồi. Xem ra tấm phù kia chuyên môn dùng để đối phó với đám quỷ hồn, khi có yêu muốn làm hại cô, chúng cũng có thể bảo vệ cô, ngoài ra còn có thể bắt giữ hồn phách.
Một khi đã như vậy, anh càng phải giết cô.
Không ai có thể ngăn cản anh, cho dù chỉ là một tay đạo sĩ nhỏ trói gà còn không chặt, đừng hòng mơ tưởng trở thành chướng ngại vật trên con đường cầu tiên vấn đạo của anh.
Bài biểm tra thể dục theo thường lệ là chạy nước rút 800 mét, bởi vì Hạnh Mính đang bị thương, giáo viên thể dục cố ý dặn dò cô, bảo cô bảo trì hảo thể lực, đừng chạy quá nhanh, để không ảnh hưởng đến cuộc thi đấu thể dục với lớp năm vào thứ tư này.
Tuy giáo viên đã nói như thế, nhưng Hạnh Mính không phải người chịu nhịn. Tế bào vận động của cô phát triển mạnh, cũng có thể là vì phải đuổi kịp hồn phách, nên đã liều mạng luyện tập chạy bộ, hai chân tràn đầy sức bật. Cho dù mắt cá chân mới bị thương vào tuần trước, nhưng cô vẫn cảm thấy không có gì.
Tiếng còi vừa vang lên, Hạnh Mính liền vọt tới đằng trước, vứt người phía sau một đoạn xa xa, bàn tay mở ra, chống xuống đất khuỷu tay căng chặt, chân trước chấm đất, dùng sức lao về phía trước, tóc đuôi ngựa buộc cao vút lên, vẽ ra một đường cong trong không trung.
Ánh mắt mọi người đều tập trung trên người cô, Hạnh Mính vẫn duy trì tốc độ, không buồn ngoảnh đầu mà xông thẳng. Cô nhìn thấy bóng người cách đó không xa, Nguyên Tuấn Sách đang ôm mấy chai nước khoáng đi ra từ siêu thị tới gần đường băng. Chắc là anh bị giáo viên thể dục phái đi làm cu li, dù sao trong tiết thể dục khóa chỉ có mình anh là nhàn rỗi nhất.
Đột nhiên, bên cẳng chân phải cảm nhận được dị vật đập vào, hình như là đá!
Hạnh Mính khiếp sợ cúi đầu, đùi phải mềm nhũn, cả người không chịu khống chế nghiêng sang một bên, cô vội vàng dùng chân trái chống đỡ. Vừa rồi tốc độ chạy quá nhanh, dẫn tới bây giờ cô không dừng lại được, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía trước, dáng vẻ như có thể ngã xuống đất bất kỳ lúc nào.
Lộ Điệp hô to tên cô, có mấy người ở phía sau nôn nóng chạy tới, nhưng cô vẫn lảo đảo không dừng được. Muốn dùng tay chống xuống mặt đất, cô không muốn ngã xuống, tư thế lúc này cực kỳ giống chú chó dùng hai chân đùi đứng thẳng để đi, thất tha thất thểu chạy về phía trước mấy mét.
"Cứu.. Cứu mạng!"
Cô kêu cứu với Nguyên Tuấn Sách.
Nhưng sao cô lại thấy như bạn cùng bàn của mình đang ôm nước tránh sang một bên nhỉ!
Nè! Bạn cùng bàn còn không mau tới đón lấy cô, không nhìn thấy cô sắp ngã sao!
Hạnh Mính dùng hai ngón tay chống lên mặt, bảo trì cân bằng, eo còn chưa thể thẳng lên, lại chạy về phía trước hai bước, trực tiếp đụng đầu vào bụng Nguyên Tuấn Sách.
Cô thừa nhận, hành động này của mình mang theo ý muốn trả thù.
Rầm.
Nước khoáng rải đầy đất.
Hạnh Mính may mắn nhẹ nhàng thở ra. May mà lần té ngã này, ngoại trừ cổ chân bị vặn nên hơi đau, đầu gối cũng không trầy xước gì, tất cả là nhờ tấm"đệm lót" mềm mại phía dưới.
Từ từ, mềm?
Cô ngẩng đầu, đối diện với con ngươi màu đen, hai người bốn mắt nhìn nhau, biểu cảm trên mặt đều là vẻ khó tin.