⬅ Trước Tiếp ➡

Thật ra Lục Mạn, ngoại trừ việc thiếu chút nhỏ nhẹ dịu dàng, thiếu chút tỉ mỉ quan tâm trong cuộc sống thường ngày ra, thì trên mặt vật chất bà chưa bao giờ để Lục Dương thiệt thòi.
Lục Dương thích rất nhiều loại sách, sách ngoại ngữ cũng có. Ngay cả tạp chí địa lý mà anh thích, cho dù có khó tìm đến đâu đi chăng nữa, cũng vẫn có thể xuất hiện trên bàn đọc sách của anh hàng tháng.
Đa số các nam sinh đều thích máy chơi game, mô hình các loại, những thứ ấy nghiễm nhiên trở thành quà tặng ở nhà vào những ngày lễ khác nhaụ
Tiền tiêu vặt càng không cần nhắc đến, nếu không dư dả sao có thể nuôi nổi Lâm Lộc Linh ham ăn kia.
Thế nhưng, những thứ này đều không sánh kịp với những tiếng lải nhải đầy yêu thương hằng ngày của dì Lâm đối với Lộc Lâm Linh. Cũng chẳng sánh bằng việc cả nhà quây quần bên nhau cùng ngồi xuống ăn một bữa cơm thật ngon.
Sau khi ăn uống xong xuôi. Lộc Lâm Linh nhìn Lục Dương đang rửa chén ở trong phòng bếp nói
"Ăn xong rồi, chúng ta xuống dưới đi chơi đi "
Lục Dương ngay cả đầu cũng không quay lại, thẳng thừng từ chối
"Không đi, cậu lại muốn tới quán ăn vặt dưới lầu đúng không? Cậu ăn một lần hết cả buổi trưa. Tiền ở trên bàn sách ấy, tự cậu lấy đi."
"Ha, mạnh miệng quá nhỉ? Cậu cũng không nhìn một chút xem cánh gà cậu vừa gặm là ai mang đến hả? A, a, a."
Lục Dương lau khô nước trên mâm, đặt nó vào đúng vị trí. Sau đó anh lại tiếp tục ngồi vào trên ghế sa lông, bắt đầu xem tạp chí kỳ mới, hoàn toàn không thèm để ý cái người đang hưng phấn trong phòng khách kia.
Vị trí bên cạnh anh đột nhiên lún xuống, hơi thở nóng hổi nhanh chóng dựa gần vào anh.
Lộc Lâm Linh đưa tay chọc chọc cánh tay Lục Dương, vô cùng thần bí nói
"Hôm nay chúng ta sẽ đi đường mới, chúng ta đến trường xem một chút đi. Tớ mới được đến đó có một lần để làm thủ tục chuyển trường với ba tớ cuối học kì trước."
Đầu ngón tay cô rõ ràng là hơi lành lạnh, thế nhưng những chỗ bị cô đụng đến kia lại làm cho anh cảm thấy hơi nóng nóng.
Chỉ muốn đưa tay gãi một cái, Lục Dương bất giác nghiêng người thấp xuống. Con mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tạp chí trên tay, nói
"Hai ngày nữa khai giảng rồi, sau đó ngày nào cũng sẽ được xem."
"Đi đi mà Lần trước lúc ba tớ mang tớ đến đó, ở đó có rất nhiều quán nhỏ "
"Lục Lục ơi..."
"Dương Dương à..."
Giọng nói mềm mại của cô gái bên cạnh không ngừng truyền vào tai anh, tạp chí trong tay anh cũng không ngừng lật, thế nhưng chả có tí nội dung nào tiến vào đầu óc anh hết.
Lục Dương
“soạt”
một tiếng Khép lại tạp chí, ném lên bàn trà.
"Đi."
Sau đó đứng dậy không quay đầu lại, cứ thế đi thẳng ra ngoài cửa. Bóng người thẳng tắp, tóc hơi dài ra một chút, tóc rối rơi vào bên tai, quét qua quét lại trên vành tai đã có chút hồng hồng.
Hai đứa nhỏ nhanh chóng ra khỏi cổng khu nhà.
Khu nhà bọn họ đang sống nằm ở trung tâm thành phố, gần đó có trường tiểu học, đi bộ hơn mười phút là tới.
Trường trung học trọng điểm Nhất Trung của thành phố Vũ c ̃ng ở cách đó không xa. Học xong lớp sáu là có thể lên thẳng trung học cơ sở. Lúc đó Lộc Thành Quốc vì xem trọng trường Nhất Trung này mới quyết định mua nhà ở đây.
Hai bên đường lớn trồng hai hàng cây bạch quả, mùa này, lá cây vẫn còn xanh mướt. Ánh nắng len lỏi dưới bóng cây tạo thành từng đốm sáng loang lổ rơi vào trên người bọn họ. Chàng trai mặc áo trắng quần đen, hai tay đút trong túi quần, đầu hơi cúi xuống.


⬅ Trước Tiếp ➡