Chương 11
Cô gái mặc một chiếc váy hoa, chân đi giày trắng tất ren, trên cánh tay trần điểm xuyết từng đốm sáng. Theo những bước chân nhẹ nhàng của cô, những đốm sáng ấy khe khẽ đong đưa, thay đổi.
Sắp đến ngày khai giảng, những cửa hàng nhỏ quanh cổng trường cũng đã mở, có một vài người đến đó mua đồ dùng học tập hoặc mấy đồ linh tinh gì đó.
Trường học là một dãy nhà cổ kính nối liền, có con đường lát đá xanh, đường nhỏ quanh co khúc khuỷụ Xa xa là một ngõ nhỏ tỏa ra hơi thở cổ xưa.
"Này, chúng ta vào bên trong xem đi. Biết đâu trong đó lại có một gian hàng của bà lão nào đó bán đậu phụ, bánh kếp hành lá cũng nên."
"Logic của cậu kiểu gì thế?"
Lộc Lâm Linh híp mắt, nghiêng người sang bên cạnh khẽ nói.
"Logic của một người ham ăn có thâm niên đấy. Đi thôi "
Lời nói rơi vào bên tai Lục Dương, hơi thở của cô khẽ lướt qua vành tai và cổ anh, làm anh thấy có chút ngứa ngáy khó nói.
Lục Dương vô thức đưa tay lên sờ sờ cổ, theo người phía trước vào trong cái ngõ nhỏ kia.
Đường trong ngõ rất hẹp, ánh mặt trời không chiếu được vào trong đó. Hai người một trước, một sau đi vào đó, con đường lát đá xanh phả ra từng hơi mát rượi.
Hai người đi một lúc lâu, cũng không gặp bà lão bán hàng xén nào cả, chỉ ngửi thấy mùi khói thoang thoảng, đi thêm vài bước nữa, mùi khói càng thêm đậm.
Đường đi trong ngõ cũ ngoằn ngoèo gấp khúc, cách một đoạn lại gặp một khúc cua chín mươi độ, ở chỗ ngã ba phía trước, có năm thanh niên lêu lổng đang dựa lưng vào bên tường hút thuốc.
Thấy cảnh ấy, Lộc Lâm Linh đang đi phía trước đột nhiên dừng bước, bàn tay quơ loạn phía sau nắm lấy vạt áo Lục Dương, giật giật hai lần, chuẩn bị quay đầu trở lại. Lục Dương đi ở phía sau, vừa bước thêm một bước đã nhìn thấy đám người ở chỗ rẽ kia.
"Quay đầu, đi thôi."
Giọng nói nhỏ bé, nghe ra được sự căng thẳng rõ ràng trong đó.
"Ôi chà Em trai và em gái không lo đi học cho tốt, lại đi vào cái ngõ cỏn con này, là muốn làm gì thế?"
Thanh niên tóc vàng đang ngồi xổm trên mặt đất lập tức ném điếu thuốc trong tay xuống đất, dùng mũi chân di qua di lại hai lần, sau đó đứng dậy đi về phía hai người bọn họ.
Trong vòng vài bước, bọn họ đã bị mấy thanh niên lêu lổng kia vây lại.
Lộc Lâm Linh không dám ngẩng đầu, cả người dán thật chặt lên người Lục Dương, trong tay vẫn nắm lấy góc áo anh.
Một tay Lục Dương đút trong túi quần đã nắm chặt lại thành quyền. Một tay còn lại che chở phía sau Lộc Lâm Linh.
"Xin lỗi, chúng tôi đi nhầm đường. Có thể nhường đường chút được không?"
Không có lấy chút rụt rè nào, ánh mắt anh hờ hững rơi lên người đối phương, nói thẳng mục đích của bản thân.
"Gan lớn quá nhỉ?"
"Ừm, dắt bạn gái nhỏ ra đường, trong người hẳn là có tiền đi? Cho mấy anh đây mượn tạm một ít nhé?"
...
"Ranh con đừng có ỷ vào khuôn mặt đẹp đẽ kia mà mang cô gái nhà người ta ra ngoài đi lung tung."
"Em gái nhỏ, phải cố gắng học tập, ngày ngày tiến bộ, nghe chưa?"
Thanh niên tóc vàng cầm đầu, nhận tiền đút vào túi áo, vỗ vỗ vai Lục Dương một cái, rồi lại mò lên đầu Lộc Lâm Linh, vỗ vỗ hai cái.
Sau đó xoay người, mang theo đám đồng bọn, lảo đảo đi sâu vào trong ngõ.
Nắm đấm trong túi quần nới lỏng, cánh tay còn lại cũng chậm rãi buông xuống, lòng bàn tay anh ướt đầm mồ hôi.
"Xin lỗi…"
Lục Dương cúi đầu nhìn người trước mặt mình, lông mi mềm mại run rẩy, bả vai rũ xuống, buộc tóc đuôi ngựa cũng có chút không vui.