⬅ Trước Tiếp ➡

Cơn tức giận đang trào lên, sau khi nghe vậy lập tức biến mất không thấy tăm hơi. Anh vươn tay nhẹ nhàng vuốt phẳng góc áo của mình.
"Ừ, đi thôi."
"Cậu đừng có nói cho mẹ tớ biết."
Giọng nói sợ hãi của cô vang lên, còn có một chút kinh hoảng chưa tan.
"Ừ."
Người phía sau áp sát người phía trước, nửa bước cũng không dám tụt lại phía saụ
"Cậu, lát về nhớ gội đầu "
Lục Dương ngang ngạnh bỏ lại câu này, sau đó bước nhanh hơn.
Hết
Cấp độ 2
Sau cái chuyện ở con hẻm, Lộc Lâm Linh yên tĩnh trong vòng hai ba ngày, cuối cùng cũng đi nhập học.
"Dì, buổi sáng tốt lành."
Lục Dương canh đúng thời gian đứng chờ ở cửa.
"A, Dương Dương, đang chờ Linh Linh sao."
Bà Lâm mở cửa, bỏ rác ngay chỗ cửa.
Quay người vào nhà, hô to
"Lộc Lâm Linh, con mau nhanh lên, ngày đầu tiên đi học nên đi sớm một chút Ở trong phòng làm gì mà lâu dữ vậy "
Bà Lâm trở về phòng cầm hai cái bánh bao, cười tủm tỉm với Lục Dương
"Linh Linh nói cháu thích ăn bánh bao, mau cầm lấy ăn đi."
Lục Dương cầm lấy bánh bao
"Cám ơn dì."
Bà Lâm nhìn cậu bé trước mặt cầm lấy bánh bao, tay và cả người rất là trắng nõn, thật là một đứa trẻ rất đẹp, nhìn qua nhìn lại vẫn cảm thấy rất đẹp.
"Đi, đi thôi "
Lộc Lâm Linh vội vàng chạy ra ngoài, trên trán còn dính chút phấn thơm, kéo cặp sách của Lục Dương chạy xuống lầụ
"Đợi đã."
Lục Dương quay người, lấy cái bịch rác.
Xuống lầu, vứt bịch rác, Lục Dương ăn hai cái bánh bao, chỉ chỉ cái trán của Lộc Lâm Linh.
Lộc Lâm Linh giơ tay gạt một cái, cười hì hì nói
"Hôm nay khai giảng, phải đứng trên sân tập rất lâu, phải bảo vệ một chút mới được an toàn."
"Thôi, an ủi một chút đi."
Lộc Lâm Linh nhìn Lục Dương. Gương mặt lạnh lùng, lại nhớ tới mấy ngày trước số tiền của cô bị mất vào tay người khác, cô hít một hơi thật sâụ Cố gắng đè ép xuống cuống họng nói
"Từ khi sinh ra cậu đã có mọi thứ có sẵn, làm sao hiểu được kiểu người sống chỉ biết dựa vào bản thân mình."
"Lại nói, cậu về sau đừng mặc đồ trắng được không, thật chói mắt "
"Ừ."
Hai người sóng vai nhau đi đến trường học, hôm nay trên đường đa số là những người mặc đồng phục học sinh, bọn họ còn chưa nhận ra bộ dáng mặc đồng phục của họ rất nổi bật.
Đặc biệt là Lục Dương, tóc đen, khuôn mặt trắng như sứ, đôi môi đỏ mọng, mặc chiếc áo sơ mi trắng, cổ áo màu lam, mở hai cúc áo, khăn quàng đỏ quấn trên ngực một cách tùy ý, quần tây thể thao màu xám, đôi chân thẳng tắp, quả là một cậu bé đẹp trai.
Đến phòng giáo vụ của trường, biết được hai người học chung một lớp, Lộc Lâm Linh nhìn Lục Dương cười ngây ngốc, Lục Dương liếc nhìn qua, nghĩ thầm
"Đúng là đồ ngốc."
Hai người đi theo cô giáo đến lớp, và giới thiệu bản thân, số lượng trong lớp là số chẵn, vóc dáng của hai người tương đương nhau lại còn cao nhất lớp, nên phải ngồi cùng bàn ở cuối lớp.
Kết thúc lễ khai giảng, các học sinh lớp sáu với tư cách làm anh, làm chị trong trường, bọn họ biếng nhác đứng xếp hàng trở về phòng học.
Hành lang ở phòng học lập tức náo nhiệt.
"Lộc Lâm Linh, trong lớp chúng ta đã có ba người tên là Linh Linh, cậu sinh tháng mấy, để bọn mình sắp thứ tự?"
Người nói chuyện với Lộc Lâm Linh là người ngồi trước cô, tên là Trần Tư Tư, cậu ấy không có trùng tên, tóc ngắn hơi mập.
"Sinh tháng ba, là một con cừu nhỏ thẳng thắn và nhiệt tình."
"Vậy cậu sẽ đứng thứ nhất, về sau liền gọi là Đại Linh, ở đây người từng đứng thứ nhất, Triệu Linh, sinh tháng sáu, Song Tử, đứng hàng thứ hai."


⬅ Trước Tiếp ➡