Chương 13
Trần Tư Tư đang ngồi bỗng đứng lên, ôm người bên cạnh.
"Còn người đứng bên cạnh tớ đây, Tiểu Linh Linh. Một chú cua nhỏ hiền lành và đáng yêụ"
Lộc Lâm Linh ngẩng đầu nhìn nữ sinh đứng trước bàn, gầy gò nho nhỏ, vóc dáng lại giống với cô vào lúc ba năm trước.
"Xin chào, tớ tên là Hứa Chi Linh."
Hứa Chi Linh giơ tay chào hỏi, thẹn thùng cười cười.
"Xin chào, rất nhỏ a "
Lộc Lâm Linh nhìn chằm chằm đối phương, nhịn không được cảm khái.
Người bên cạnh đang ngồi ngay tại chép thời khoá biểu, nghe được câu này liền dừng bút. Lục Dương nghĩ nghĩ, người này thật sự thích nói chuyện, người ta bắt chuyện cũng không chịu chào hỏi.
"Ha, đúng là di truyền từ gia đình."
"Tên này ăn còn không thua kém tớ, nhưng cũng không lâu dài được đâụ Này, sắp bắt đầu tới tiết học rồi, cùng đi nhà vệ sinh đi "
Trần Tư Tư kéo Lộc Lâm Linh đứng dậy.
Vì vậy, nhìn Trần Tư Tư kéo Tiểu Linh, bên phải kéo lấy Đại Linh, từ phòng học đi ra ngoài bằng cửa saụ
Lục Dương nhìn thoáng qua bộ dáng của ba người không giống nhau, cúi đầu sửa sang sách vở cho tiết học saụ Anh liếc chiếc cặp bên cạnh treo trên ghế, yên lặng mở ra, đem sách toán và bút, thước, đặt lên bàn.
Buổi chiều học thể dục.
Giáo viên thể dục yêu cầu tất cả học sinh chạy một vòng bốn trăm mét, liền có thể hoạt động tự do.
Lộc Lâm Linh và ba người bạn mới quen nhanh chóng tìm được một bóng cây, và ngồi yên ở dưới đất vừa ăn vừa nói chuyện.
Ở phía trước là sân bóng rổ, một số nam sinh trong lớp rủ nhau chơi bóng rổ. Lục Dương c ̃ng ở đó.
Trần Tư Tư vỗ vai Lộc Lâm Linh hỏi
"Trước đây cậu và Lục Dương có quen biết hả?"
Lộc Lâm Linh m t ngón tay, trả lời một cách hững hờ
"À, hai bọn tớ sống đối diện, cậu ta đến từ thành phố Dương."
Hứa Chi Linh đột nhiên hét lên
"A"
, kéo tay áo Lộc Lâm Linh
"Ghi bàn rồi kìa."
Trên sân bóng, Lục Dương vừa ghi bàn, đang dâng cao đánh bóng các đầu thủ, sau đó tiếp tục chạy chậm, nhìn chằm chằm người đang dẫn bóng.
Trong sân bóng rổ ngoài trời, một nam sinh đang chơi bóng một cách ngông cuồng, quần áo và tóc đều ướt đẫm, thỉnh thoảng sẽ có tiếng vỗ tay nhiệt liệt bởi vì ghi bàn.
Lộc Lâm Linh đứng dậy vỗ vỗ váy, đi vứt rác, nhìn tên xấu xa bị mọi người bao quanh, cậu ta cũng rất nhanh chóng làm quen với người ta mà, sao lúc đó lại bày bộ mặt thối đó trước mặt cô, hừ
Học xong tiết thể dục, cô quay về phòng học cho tiết học tiếp theo.
Lục Dương cùng đám nam sinh chơi bóng rổ lề mà lề mề kéo về phòng học, người bên cạnh ngồi xuống. Hẳn là vừa đi nhà vệ sinh rửa mặt, mặt cùng tóc đều ướt sũng.
Lộc Lâm Linh cố ý di chuyển ghế ra ngoài một chút, nhìn cái bảng đen, bộ mặt ghét bỏ nói
"Hôi mồ hôi quá đi "
Tan học.
Cán bộ thể thao Trịnh Nguyên Đạt quay người đi đến trước bàn Lục Dương
"Chơi bóng nữa không?"
"Không chơi, về nhà."
Anh liếc nhìn người bên cạnh đang thu dọn cặp sách.
"Vậy thì lần sau đi."
Sau khi Lộc Lâm Linh tạm biệt Trần Tư Tư, hai người gần như đứng dậy cùng lúc, chân trước chân sau bước ra khỏi lớp.
Hai người một đường im lặng đi đến cổng trường.
Tan học, ở trước cổng trường có rất nhiều người và những người bán hàng rong.
Lộc Lâm Linh nhìn phía hàng rong có bán bánh kếp, sờ cái túi tiền, tiền tiêu vặt của hôm nay đã xài hết rồi. Lại nhìn người bên cạnh, lôi kéo cái cặp sách. Lấy lòng Lục Dương hỏi
"Lục Dương, cậu còn tiền không, chúng ta đi ăn cái bánh kia được không?"
Lục Dương tiến lên một bước, gạt cái tay nhỏ bé của cô đang lôi kéo, lạnh lùng nói