⬅ Trước Tiếp ➡

"Tớ nhớ trong tiết thể dục cậu đã ăn rồi mà, bộ cậu là con trâu hả, có bốn cái dạ dày."
Cô tức giận cho đến khi về nhà.
Bà Lâm nhìn thấy con gái trở về, trong lòng bà cao hứng định hỏi thăm con gái cảm thấy bạn học mới và giáo viên như thế nào, có dễ ở chung không.
Bưng một đĩa nho mới rửa sạch, đã nhìn thấy con gái vào phòng, bực bội ném cặp sách.
"Sao vậy? Ăn nho không?"
"Ăn cái gì mà ăn, con cái gì cũng không ăn hết "
"Nếu không ăn, thì mẹ đem đưa cho Lục Dương."
"Ăn Tất cả đều là của con, không được cho cậu ta "
Bà Lâm nhìn bộ dáng tức giận ăn nho của con gái, không phải thời gian này đang rất tốt sao, sao lại gây chuyện nữa rồi? Sau đó xoay người ra ban công tưới hoa.
Còn ở phía bên Lục Dương lúc đi vào cửa liền bỏ cặp xuống, chạy vào nhà vệ sinh, chỉ chốc lát sau, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy từ vòi sen cùng tiếng ầm ầm của máy giặt.
Cứ như vậy, buổi sáng Lục Dương vẫn như cũ chờ ở cửa, mỗi ngày hai người đều cùng nhau đi học, nhưng bầu không khí vẫn là đông cứng.
Ngược lại bà Lâm rất kỳ quái, mỗi sáng đều vứt rác ở cổng nay lại không thấy nữa.
Đến thứ sáu, đã kết thúc tuần đầu tiên của học kỳ mới.
Có "Chị Tư" cùng "Tiểu Linh Linh" âm thầm trợ giúp, Lộc Lâm Linh trên cơ bản đã biết hết mọi người ở trong lớp.
Lộc Lâm Linh dựa vào ghế, Trần Tư Tư quay người truyền sách bài tập xuống, hỏi
"Đại Linh, cuối tuần cậu có làm gì không?"
Lộc Lâm Linh đang chép bài tập về nhà.
"Ài, chị Tư, chị chắn tầm mắt tớ rồi. Triệu Thành Cậu đừng xóa bảng nhanh như vậy."
Triệu Thành là người có vóc dáng cao nhất trong lớp, cậu ấy ở trong đội bóng rổ, tay dài chân dài, trong một tuần cậu ấy và Lục Dương đã trở thành bạn trên sân đấu
"Cậu mượn vở của Lục Dương mà chép đi, tớ trực nhật xong còn phải đi luyện tập."
Sau khi lau xong một chữ cuối cùng, vội vàng chạy ra ngoài không còn thấy bóng dáng đâụ
Lộc Lâm Linh định mở miệng mượn vở của Trần Tư Tư, đã nhìn thấy người bên cạnh đưa vở qua, các góc được ép rất gọn gàng, nét chữ rất đẹp, giống như đã luyện qua thư pháp, dù sao hoàn toàn không giống chữ của con trai chút nào.
Lộc Lâm Linh bên cạnh vừa chép vừa nói chuyện với Trần Tư Tư
"Cuối tuần này mẹ tớ sẽ dẫn tớ đi xem lớp sáng tác."
"Ồ, tớ sẽ cùng Tiểu Linh Linh đến nhà sách mua sách, vậy hẹn gặp lại tuần sau, tạm biệt."
Ba mẹ Trần Tư Tư và Tiểu Linh Linh sống ở cùng khu và sống rất gần nhaụ
"Ừ, gặp lại."
Lộc Lâm Linh chép xong bài tập về nhà, thu dọn sách vở và đóng cặp, người bên cạnh cũng đứng dậy.
Hai người một trước một sau đi tới, Lộc Lâm Linh đi ở phía trước, con mắt nhìn xung quanh. Đột nhiên có một bì nhựa ở trước mặt cô lắc qua lắc lại, bên trong chứa hai cái bánh kếp, còn bốc hơi nóng, bay nghi ngút mùi hành lá.
"Ừ, tớ đã nói ăn rất ngon mà, cậu ăn không?"
Cô vừa thổi vừa nhai thức ăn trong miệng.
"Không muốn, toàn là dầụ"
Giọng điệu đầy ghét bỏ.
Lộc Lâm Linh quay đầu liếc mắt nhìn anh, sau đó ăn một cách vui vẻ.
Lục Dương đút tay vào túi, nhìn cái đuôi ngựa lắc qua lắc lại theo những bước chân vui mừng của cô, cảm thấy đám mây buồn bực ở trong lòng của mấy ngày nay cũng đã tan đi, ngẩng đầu nhìn mặt trời, nghĩ thầm bầu trời hôm nay coi như không tệ, không khí mùa thu, khí trời nhẹ, mây nhẹ.
Không biết lúc nào đã học hết nửa học kỳ, học sinh bắt đầu mặc đồng phục mùa thụ
Một cơn mưa thu qua đi, thời tiết lại lạnh một chút.
"A, owe."


⬅ Trước Tiếp ➡