Chương 15
Cô lại lau hết một bao khăn giấy.
"Lục Dương, cậu còn khăn giấy không?"
Đối với những người có nước da sẫm màu, khi họ đỏ mặt đều sẽ không nhìn thấy, lúc này gương mặt cô bắt đầu hơi trắng bệch, cái mũi đã ửng đỏ.
Từ trong túi xách lấy ra hai gói khăn giấy.
"Dương Dương của chúng ta đúng là thiên sứ."
Lấy khăn giấy, Lộc Lâm Linh vui vẻ nhìn anh, giọng khàn khàn.
"Cậu uống thuốc gì mà không thấy tốt lên chút nào vậy?"
"Mẹ tớ cho uống thuốc Đông Y, nói là không có hại thân thể, nhưng hiệu quả sẽ bị chậm."
Nói xong lại rút ra một tờ khăn giấy, bắt đầu lau nước mũi.
Lục Dương nhìn cô lau nước mũi, lại dùng sức lau hai lần, không phải cái mũi của mình sao, sao lại dùng sức như vậy.
Nhìn khăn giấy lau nước mũi bỏ ở trong ngăn kéo, nói với giọng điệu ghét bỏ
"Thật bẩn."
Lộc Lâm Linh cầm khăn giấy mềm mại thơm tho, vốn đang đắm chìm trong dòng cảm xúc, lập tức nhét khăn giấy vào cặp sách, một cước đá vào chân ghế bên cạnh. Cạch một tiếng, Trần Tư Tư quay đầu nhìn thoáng qua, nghiêm mặt nói
"Mọi người nên có trách nhiệm giữ gìn tài sản công cộng."
Lục Dương chỉnh cái ghế cho ngay ngắn lại, thầm nghĩ bình thường ăn những thứ kia thật sự không vô ích.
Khai giảng chưa được bao lâu, bà Lâm thấy Lục Mạn thỉnh thoảng cũng về muộn, mà Lục Dương lại không nghiêm túc ăn cơm, thế là bà cùng Lục Mạn thương lượng, để Lục Dương ăn ở nhà của bọn họ.
Lục Mạn cũng không có chú ý đến, cảm thấy làm kiểu này quá tốt rồi, thế nhưng hơi thấy xấu hổ vì bà Lâm không chịu nhận tiền, thế là lúc mua đồ cho Lục Dương, thì cũng sẽ mua cho Lộc Lâm Linh một phần.
Cuối tuần, Lộc Lâm Linh mặc áo khoác mới do Lục Mạn tặng, cô không ngừng soi gương, và cảm thấy mình rất là đẹp.
Bà Lâm bưng đồ ăn bỏ lên trên bàn, cởi tạp dề, nói với chồng đang ngồi trên sô pha xem tivi
"Anh nhìn con gái của anh xem, mặc có một cái áo, có cần phải soi gương lâu như vậy không?"
Lộc Thành Quốc dùng điều khiển từ xa tắt tivi, đứng dậy giúp vợ bưng thức ăn, bày bát đũa.
"Con gái của chúng ta mặc vào rất đẹp."
"Chẳng phải chỉ là một cái áo. Còn không phải là do tôi ngày nào cũng mua thức ăn nấu cơm sao."
Giọng nói có chút chua chát.
"A, là nhờ tay nghề của bà mà con bé mới chiếm được tiện nghi."
Lộc Thành Quốc cúi đầu ngửi thấy mùi thức ăn trên bàn, một bên thì ôm bà Lâm, một bên gọi con gái ở trong phòng ra ăn cơm.
Một nhà ba người trên bàn ăn.
Lộc Thành Quốc gắp một cái đùi gà cho bà Lâm, rồi hỏi chuyện trường học của Lộc Lâm Linh.
Lộc Lâm linh tranh tủ gắp một cái đùi gà khác, vừa gặm đùi gà vừa kể lại tất cả những chuyện vui mà cô nghe được từ Trần Tư Tư.
Đem hai vợ chồng chọc cho cười nghiêng ngả, một bữa cơm thật náo nhiệt.
Cơm nước xong xuôi, Lộc Lâm Linh liền lén chạy đến tòa nhà đối diện.
Qua nửa học kỳ, điểm số dần dần được tiết lộ. Lục Dương không hổ là người nhảy cấp, các bài kiểm tra của anh đều đạt điểm tối đa, trở thành học trò yêu quý của các giáo viên. Đặc biệt là môn Anh, trên lớp còn có thể nói bằng tiếng anh với giáo viên dạy tiếng anh, làm cho các bạn trong lớp đều kinh ngạc.
Tiếng Anh là chuyên ngành của Lục Mạn, mặc dù bình thường cho tới bây giờ không cố ý dạy cho con trai, nhưng cũng có thể mưa dầm thấm đất. Trong nhà của Lục Dương có rất nhiều tạp chí của nước ngoài, và cả phim nước ngoài.