⬅ Trước Tiếp ➡

Vừa là bạn cùng bàn vừa là bạn hàng xóm, Lộc Lâm Linh vừa vui vừa buồn. Vui chính là khi làm bài tập về nhà luôn có mẫu để tham khảo, buồn chính bài thi của hai người lại trái ngược. Cũng may, thi trung học cơ sở không dựa vào thành tích, Lộc Lâm Linh cũng không quan tâm ánh nhìn đồng tình của các bạn trong lớp.
Lộc Lâm Linh cầm bài tập đi vào, chào hỏi Lục Mạn, nhân tiện còn thể hiện biểu cảm mình rất thích cái áo khoác này, rồi bước vào phòng của Lục Dương.
Lục Dương dựa vào đầu giường đọc cuốn tạp chí nước ngoài.
Đặt bài tập lên bàn, vô cùng thành thạo mở cái cặp sách bên cạnh, lấy ra sách bài tập, bắt đầu chép bài. Nhìn người bên cạnh đang nhàn nhã đọc tạp chí, Lộc Lâm Linh nghi ngờ hỏi
"Cậu đọc có hiểu không?"
Đối phương ngẩng đầu lên, nhàn nhạt đáp
"Cậu chép bài tập, chứng tỏ môn ngữ văn cậu không hiểụ"
Lộc Lâm Linh tức giận cầm bút xóa ở trên bàn ném lên người đang nằm ở trên giường.
Mục tiêu lớn, khoảng cách lại gần. Bút xóa va vào vai, rất đaụ Lục Dương đứng dậy cầm bút xóa đặt lên bàn.
Cửa mở, Lục Mạn đem những quả lê đã sạch đưa cho Lục Dương.
Ánh mắt nhìn vào trên người hai đứa nhỏ, mỉm cười nói
"Hai đứa mặc cái áo khoác này trông rất đẹp. Mỗi đứa ăn một quả lê đi, mùa thu ăn lê rất tốt."
Nói xong liền đóng cửa đi ra ngoài.
Lục Dương cúi đầu nhìn xuống cái áo khoác đen của mình, lại nhìn cái áo khoác màu hồng của Lộc Lâm Linh, cùng một nhãn hiệu thể thao. Lục Mạn đã mua cái áo khoác vào tuần trước, cũng mua cho Lộc Lâm Linh, thì ra áo khoác của hai người cùng kiểu dáng nhưng khác màụ
Không biết làm sao, Lục Dương đột nhiên nhớ tới những gì mà tên côn đồ tóc vàng đã từng nói ở trong hẻm.
"Bạn gái nhỏ."
Cúi đầu xuống, rõ ràng là chỗ của mình, lại không biết nên động tay động chân ở đâụ
Lộc Lâm Linh cắn một miếng lớn của quả lê, vừa ăn vừa lẩm bẩm
"Về sau đây chính là đồng phục Song Lộc Lục , ha ha "
Nói một cách hứng khởi còn làm các động tác.
Lục Dương khôi phục tinh thần ngay lập tức, sau đó đáp lại bằng một ánh mắt
"Ngốc"
.
Hết
Cấp độ 3
Vào mùa thu thì chỉ có đại hội thể dục thể thao là bận rộn nhất trong học kỳ, mỗi lớp đều đang thảo luận về chuyện này.
Trong khoảng thời gian này, biểu hiện của Lục Dương trên sân bóng giúp anh hòa nhập vào các đám nam sinh, mà cú đánh của anh rất hào phóng, vì vậy anh trở thành thành viên cốt lõi ở trong lớp, nên có rất nhiều người bu xung quanh anh.
Đại hội thể dục thể thao khẳng định không thể thiếu anh, nội dung gồm có chạy tiếp sức nam bốn trăm mét, một trăm mét tiếp sức, nhảy xa. Riêng anh đã đăng ký mấy mục.
Kết thúc giờ giải lao, một đám con trai sau khi chơi bóng liền về phòng học, cánh cửa kêu răng rắc.
Có mấy bạn học đang nằm ngủ trên bàn, đều bị bọn họ đánh thức.
Lục Dương là người cuối cùng bước vào cửa, trong tay mang theo quần áo cùng hai chai nước.
Trên quần áo của mấy bọn Trịnh Nguyên Đạt và Ngô Đông đều có mấy dấu chân, bởi vì họ vận động mạnh nên hai má đều đỏ, thở hổn hển, trên trán trên cổ đều là mồ hôi. Cảm giác vô cùng bẩn và có mùi.
Ngược lại, khuôn mặt của Lục Dương vẫn trắng nõn và tuấn tú, chỉ có tóc có một vài cọng ướt, áo khoác màu đen ở trên người nhìn qua trông rất là sạch sẽ.
Đi về chỗ ngồi, kéo cái ghế ra, nhét bộ quần áo đã thay vào trong cặp sách, đặt chai trà đá chưa mở nắp xuống bàn bên cạnh.


⬅ Trước Tiếp ➡