Chương 17
Lộc Lâm Linh cũng vừa tỉnh, xoa xoa cánh tay đang tê, thấy quyển vở ở trên bàn bị thấm ướt một mảng, chắc là nước bọt, trên mặt còn có dấu vết in hằn. Hoàn toàn là một bộ dáng ngốc nghếch.
Cô mở nắp ra, uống một ngụm trà đá, thở dài một cái
"A, sống lại rồi."
"Trong đại hội thể dục thể thao cậu đã đăng ký hạng mục gì?"
Lục Dương hỏi một cách hững hờ, sau đó uống một ngụm.
Trần Tư Tư do có ưu điểm về thể hình nên đã đăng ký ném tạ, thậm chí Tiểu Linh Linh đã đăng ký chạy tám trăm mét. Lộc Lâm Linh đã suy nghĩ thật lâu nên đăng ký hạng mục nào, cuối cùng đã đưa ra quyết định.
"Tớ sẽ làm hậu cần "
Một tuần sau, đại hội thể dục thể thao.
Cuối thu, thời tiết rất là lạnh, gió thổi cũng đã khiến mọi người run lên.
Các thanh niên mặc quần đùi chạy trên sân tập vẫn còn năng lượng, sức sống b n r bốn phía. Trạm radio không ngừng vang lên những lời khích lệ các vận động viên và những thông báo về việc trao giải thưởng.
Trước đó ở nội dung chạy một trăm mét tiếp sức, lớp đầu tiên đã xuất sắc giành vị trí thứ nhất, gậy cuối cùng là của Lục Dương, giành được vị trí thứ hai, làm cho cả lớp đều rất phấn khích.
"Trận chung kết chạy tiếp sức bốn trăm mét của nam sắp bắt đầu, Lục Dương và Ngô Đồng đều ở đó, những người ở hậu cần mau xuống vạch đích đi lấy nước tiếp ứng đi "
Vốn dĩ những người làm biếng sẽ làm ở hậu cần, bây giờ vừa hò hét vừa chạy đi, ôm một đống nước, còn tiêu hao sức lực hơn những người tham gia chạy.
Lộc Lâm Linh ôm hai chai nước chạy đến nơi điểm bắt đầu bốn trăm mét.
Thật vất vả chạy mới chạy đến, trọng tài bắt đầu thổi còi thi.
Lục Dương ở đường đua trong cùng, bên cạnh là một thành viên của lớp ba, người này lúc sinh ra dường như đã có năng khiếu về thể thao.
Quả nhiên nhìn xem, vừa đen lại cao, không giống một học sinh tiểu học chút nào, ở trước mặt có bốn người xông tới.
Qua cái đường rẽ thứ hai, Lục Dương bỗng nhiên xuất lực, đuổi kịp thành viên lớp ba.
"A Lục Dương của lớp một vậy mà đuổi kịp Cao Thừa Cường của lớp ba."
Không biết lúc nào ở bên cạnh cô lại có một nữ sinh kích động hét thật to, khiến lỗ tai của cô rất đaụ
Lộc Lâm Linh xoa nhẹ lỗ tai, tiếp tục xem cuối cùng. Điểm cuối cùng càng ngày càng gần
Tới đường rẽ cuối cùng, chỉ còn có hai người chạy về phía trước. Các vận động viên của lớp một đều thống nhất đồng phục là áo thể thao màu đỏ, vì chạy nên các khóe áo nâng lên, sắc mặt của thiếu niên ửng hồng, khóe miệng mím chặt, trong mắt hiện lên một tia dữ tợn.
Trong lúc chạy nước rút năm mươi mét cuối cùng, cả hai đều ngang tài ngang sức, mọi người đều nín thở để xem ai là người chạy đến đích cuối cùng.
Cạch
Lục Dương không biết làm sao nghiêng người lăn ra đường đua.
Cao Thừa Cường chạy đến điểm đích, và trò chơi kết thúc.
"Hình như tớ đã thấy Cao Thừa Cường đụng trúng Lục Dương "
Có một nữ sinh hét lên, sau đó có nhiều giọng nói phụ họa, khiến cho khu vực đích đến rất ầm ĩ.
Lộc Lâm Linh vừa lắc đầu, vứt chai nước trong tay xuống, vội vàng đi xem Lục Dương.
Nhất định là rất nghiêm trọng, vừa rồi chạy nhanh như vậy, lúc nãy ngã xuống lăn ra thật xa. Lộc Lâm Linh rất hoảng sợ, hai tay run lên.
Rất nhanh giáo viên viên thể dục chạy đến bên cạnh Lục Dương, kiểm tra chấn thương của anh.
Áo đỏ của đội bị bẩn, không biết có dính máu hay không. Thân thể bị uốn cong, tay nắm lấy cổ chân, mặt chôn ở trên đầu gối, tóc đã thấm ướt.