Chương 18
Lúc thầy giáo ôm anh lên, Lộc Lâm Linh không có nhìn thấy vết thương nào. Nhưng nhìn thấy Lục Dương nằm trên lưng thầy giáo, cả người còn đang run rẩy, hai mắt nhắm chặt.
Chắc là đau lắm
Trò chơi vẫn phải tiếp tục, những người ở trên đường chạy đã tản đi.
Cách đó không xa, Cao Thành Cường đứng ở khán đài nói gì đó với thầy giáo.
Lộc Lâm Linh chạy lại, nhặt chai nước lên, ném vào người đang ở trên khán đài. Quay người lại và trốn vào trong đám đông.
Chỉ nghe thấy mắng từ phía saụ
Trong phòng y tế, giáo viên y tế đang kiểm tra cho Lục Dương.
"Không có gãy xương, nhưng chân bị trật rất nghiêm trọng, đoán chừng sẽ sưng trong mười ngày. Những vết xước trên người nhất định không được dính nước, nhớ phải thay băng mỗi ngày."
Lấy cồn xoa vào vết thương chảy máụ
"Tê."
Một giọt mồ hôi rơi xuống.
Lộc Lâm Linh xoay người, không dám nhìn.
Thoa thuốc xong, cô giáo và các học sinh trong lớp vội vàng chạy đến.
Cô giáo nói là đã thông báo cho phụ huynh Lục Dương biết, cuối cùng giải thưởng chạy bốn trăm mét đã bị hủy bỏ. Có vài người trong lớp vẫn còn đang tức giận, miệng lẩm bẩm, một bộ dáng đầy bất bình.
Chỉ có Lục Dương là không có lên tiếng, cũng không có biểu hiện gì khi cơn đau qua đi, đám người đang bàn tán xôn xao cùng sự oán giận của họ giống như là không có liên quan đến anh.
Lục Mạn không thể tới đón anh, cô giáo biết Lộc Lâm Linh là hàng xóm của Lục Dương, nên liền để Lộc Lâm Linh đưa Lục Dương về nhà khi đại hội thể dục thể thao chưa kết thúc.
Những chiếc lá mơ đều vàng úa, khi có một cơn gió thổi qua thì những chiếc lá sẽ rơi xuống, lấm ta lấm tấm.
Bởi vì là đại hội thể dục thể thao, cho nên không có mang cặp sách. Lộc Lâm Linh đi ở bên trái, đặt tay của Lục Dương lên vai cô, hai người từng bước một chậm chạp bước đi.
"Còn đau không?"
"Không sao."
"Cậu nói xem… Mẹ tớ không cảm thấy đau lòng cho tớ sao?"
Tuy bình thường Lục Dương không có kiêu ngạo, nhưng lúc nào cũng là bộ dáng cô đơn, nếu không phải là nói vài câu, chính là ngay cả lời cũng chẳng muốn nói.
Lúc này, giọng nói của anh có chút tự ti, còn có chút ủy khuất.
Lộc Lâm Linh còn chưa kịp trả lời, lại nghe anh nói.
"Cậu thấy đấy, bà ấy thậm chí cũng không chịu xin nghỉ phép để đón tớ, rõ ràng là tớ bị ngã rất nặng."
"Nhìn xem, chân bị sưng như thế này, còn chảy nhiều máu như vậy, rất là đaụ"
"Thế nhưng... thế nhưng bà ấy."
Khóc sao? Lúc mà bị ngã, bôi thuốc thì không khóc, bây giờ sao lại khóc?
Dùng cánh tay trái bị thương che mắt, chỗ vết trầy da cứ như vậy lộ rõ ở bên ngoài, thấp giọng nức nở, bàn tay khoác lên vai cô nắm chặt lại, có chút đaụ
Nhưng cơn đau này không phải từ cánh tay, giống như đau ở bàn chân, đầu gối, trái tim...
Lần đầu tiên hai người đi bộ gần mất nửa tiếng.
Lục Dương không có nói lời nào, chỉ là nhìn xuống mặt đất, khóe mắt hơi đỏ, lông mi ướt át.
Tối hôm đó, Lục Dương vẫn như cũ ăn cơm ở nhà Lộc Lâm Linh. Bà Lâm nhìn vết thương trên người anh, thở dài một cái, cảm thấy rất xót xa.
Lục Mạn trở về khi bản tin thời sự kết thúc.
Lục Mạn bỏ túi xách xuống, đi vào phòng của Lục Dương. Nhìn thấy Lục Dương đã đi ngủ, bà nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại ra ngoài.
Người trên giường nghiêng người, mở mắt ra nhìn chằm chằm bức tường tối om một lúc, sau đó mới nhắm mắt lại.
Màn đêm chậm rãi qua đi, buổi sáng của mùa thu mới ló dạng.