⬅ Trước Tiếp ➡
Điều này làm cho những người vốn nghiêng về phía chàng trai trẻ, bắt đầu trở nên do dự.
Còn chàng trai trẻ thấy tình hình không ổn, cũng sốt ruột rồi, vội vàng vặn lại nói "Học y thì sao hả?
Chẳng nhẽ học y thì sẽ không khám sai chắc?
Ông lão này rõ ràng là đang diễn kịch, cô cũng bị ông ta lừa rồi "
Nói tới đây, chàng trai trẻ trợn tròn mắt, trong mắt lóe lên một tia xảo quyệt, sau đó chế nhạo nói "Hay là, ngay từ đầu cô đã cùng một nhóm với ông ta đúng không?
Có phải hai người các người thông đồng với nhau đi ra giả vờ bị đụng rồi ăn vạ đúng không?
Băng nhóm phạm tội?"
Chàng trai trẻ vừa nói ra lời này.
Mọi người đều nhìn về phía Giang Thi Kỳ, ánh mắt tràn ngập nghi ngờ.
"Anh nói láo Chúng tôi không phải là một nhóm "
Giang Thi Kỳ trừng mắt, tức giận nói.
"Thế cô chứng minh thế nào đây?"
Khóe miệng chàng trai trẻ khẽ nhếch, cười lạnh hỏi ngược lại.
Lần này, đến lượt Giang Thi Kỳ sốt ruột rồi.
Đối mặt với chất vấn của chàng trai trẻ, cùng ánh mắt nghi ngờ của mọi người, nhất thời cô không biết phải giải thích thế nào cho thỏa đáng.
Rõ ràng, cô cũng không ngờ chàng trai trẻ bất ngờ trả đũa.
Cô còn quá trẻ chưa có kinh nghiệm.
"Tôi...tôi..." Trong lúc nhất thời, Giang Thi Kỳ không biết phải làm sao, nôn nóng không biết nói gì mới ổn.
"Cô cái gì, cô giải thích đi, vừa nãy không phải là hùng hồn lắm à?
Chẳng phải là học y sao?
Sao không nói nữa thế?
Tôi thấy cô chính là đồng bọn của ông lão này, bị tôi nói trúng, chột dạ rồi à?
"
Chàng trai trẻ lạnh lùng cười, khuôn mặt đắc ý nói.
"Anh "
Giang Thi Kỳ tức đến trợn tròn mắt, nhưng lại không biết phản bác lại chàng trai trẻ thế nào.
"Tôi làm sao?
Đừng có mà trừng mắt, có bản lĩnh thì cô chứng minh cho tôi xem, nếu không hai người các cô chính là đồng bọn "
Gương mặt chàng trai trẻ đắc ý, tiếp tục rêu rao nói.
Điều này làm Giang Thi Kỳ tức điên cả người, nhưng lại không làm sao được.
Đúng lúc này.
Một bóng người cao lớn đi tới bên cạnh Giang Thi Kỳ.
Chính là Diệp Thụ
"Anh..." Giang Thi Kỳ sững sờ, đang định hỏi Diệp Thi muốn làm gì.
"Xuỵt "
Diệp Thu dùng tay ra hiệu đừng nói, sau đó nhẹ nhàng vỗ vai Giang Thi Kỳ, mỉm cười nói "Giao cho anh "
Nói xong.
Diệp Thu không cho Giang Thi Kỳ cơ hội từ chối, trực tiếp kéo Giang Thi Kỳ ra sau lưng mình.
"Này, chuyện của tôi không cần anh lo "
Giang Thi Kỳ lườm Diệp Thu, lạnh giọng nói.
Diệp Thu không để ý đến Giang Thi Kỳ, còn nhìn sang chàng trai trẻ, khẽ nhếch khóe miệng, thản nhiên nói "Cậu nói không sai, bác sĩ cũng sẽ làm lỗi, nhưng tôi nghĩ, nó chắc là không đâu "
Nói xong, Diệp Thu nâng tay chỉ về chiếc camera giám sát trên đỉnh đầu mọi người.
Chàng trai trẻ thấy vậy, cũng ngẩng đầu nhìn.
Cậu ta lúc đầu còn đang đắc ý, nháy mắt sắc mặt đã thay đổi.
Bởi vì chiếc camera giám sát nằm ở chỗ đối diện với cậu ta và ông lão.
Cũng có nghĩa là, tất cả mọi chuyện vừa mới xảy ra, camera giám sát đều đã ghi lại rõ ràng.
Điều này làm cho chàng trai trẻ không khỏi hoảng hốt.
Bởi vì, sự thật là cậu ta đã đụng vào ông lão, sau đó lại còn rất hỗn láo mà đạp ông lão mấy cái nữa.
Cậu ta vốn nghĩ rằng không có ai chú ý, có thể thoát được.
Không ngờ, lại bị camera giám sát quay lại toàn bộ.
Cậu ta vốn còn nắm chắc thắng lợi trong tay, nhất thời luống cuống.
"Sao không nói gì nữa vậy?
Nếu cậu vẫn một mực chắc chắn ông lão này giả vờ, giả vờ bị đụng để lấy tiền như lời cậu nói. Thế thì chúng ta lập tức đi xem băng ghi hình của camera. Tôi nghĩ, nó sẽ không xử oan cho người tốt, nhưng cũng tuyệt đối không tha cho người xấu "
Diệp Thu nhìn chàng trai đã bắt đầu đổ mồ hôi trên trán, cười lạnh nói.
"Tôi...Tôi không đi "
Chàng trai trẻ hoảng sợ, sắc mặt khó coi nói.
⬅ Trước Tiếp ➡