⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này, cô chợt nghĩ tới một người còn lại đang đứng bên cạnh mình.
Đó là Diệp Thụ
Nếu Diệp Thu có thể đi lên giúp Dương Hạo, chắc chắn có thể giảm bớt áp lực cho Dương Hạo.
Nghĩ tới đây.
Giang Thi Kỳ vội vàng la lớn "Này, Diệp Thu, anh mau tới giúp Dương Hạo đi "
Thế nhưng, một tiếng đi qua.
Giang Thi Kỳ lại phát hiện Diệp Thu còn chưa trả lời mình, đã vội vã quay đầu nhìn.
Vừa nhìn.
Giang Thi Kỳ đã ngây ngẩn cả người.
Bởi vì Diệp Thu đã không còn ở bên cạnh cô nữa.
Trên mặt đất, túi lớn túi nhỏ rơi đầy đất.
Còn Diệp Thu, không biết từ lúc nào đã trộm chuồn mất rồi. Giờ phút này anh đang chạy ra cửa của bãi đỗ xe, chạy còn nhanh hơn cả thỏ.
Dáng vẻ đó, rõ ràng là bị dọa cho sợ mất mật rồi, làm kẻ đào ngũ.
Thấy vậy.
Giang Thi Kỳ trợn trừng mắt, trong lòng gào một chữ hận a Thế nào là kẻ hèn nhát Đây chính là kẻ hèn nhát a Dương Hạo người ta đang chiến đấu anh dũng ở phía trước.
Còn Diệp Thu thì sao, đồ đạc vứt đấy, bỏ chạy một mình Sao chị mình lại tìm phải một người đàn ông hèn nhát như này chứ.
Bất quá, anh không được coi là đàn ông đi Giây phút này, trong lòng Giang Thi Kỳ đã chán ghét Diệp Thu tới cực điểm.
Hảo cảm lúc trước đó, nháy mắt tan sạch, thậm chí còn ghét hơn cả lần đầu gặp mặt.
Diệp Thu không để ý tới ánh mắt phẫn nộ của Giang Thi Kỳ phía sau, mà chạy hết tốc lực ra cửa bãi đỗ xe.
Về phần đám người chàng trai tóc xanh trong bãi đỗ xe.
Thực lực quá yếu, căn bản không đáng để anh ra tay.
Mặc dù Dương Hạo cũng chưa kêu gào, nhưng tạm thời ngăn cản mấy người đó thì vẫn không có vấn đề.
Còn Diệp Thu, hiện tại đang có một việc quan trọng hơn cần anh đi làm
Diệp Thu chạy ra khỏi bãi đỗ xe dưới đất.
Vừa tới cửa bãi đỗ xe.
Nói đến cũng thật khéo.
Đúng lúc này.
Một chiếc Van màu trắng đang đi vào cửa của bãi đỗ xe.
Thấy vậy.
Diệp Thu khẽ nhếch khóe miệng, sau đó chính diện nghênh đón.
Tài xế lái chiếc xe Van màu trắng nhanh chóng chú ý tới Diệp Thu, vội vàng đạp phanh, dừng xe lại.
Mà lúc này, đầu xe Van màu trắng cách Diệp Thu còn chưa tới một thước.
"Con mẹ nó, muốn chết à?
Mau cút ra, đừng có mà cản đường "
Lái xe vươn đầu ra, hung hăng lườm Diệp Thu, tức giận mắng to.
"Nếu đã vậy, thế thì xuống xe hết đi "
Diệp Thu đứng yên, sắc mặt lạnh nhạt nói.
Lời này vừa nói ra.
Sắc mặt của tài xế xe Van thay đổi, sau đó quay đầu nhỏ giọng nói thầm hai câu với trong xe.
Ngay sau đó, cửa sau của chiếc xe mở ra.
Năm người đàn ông mặc áo đen liên tiếp nhảy ra.
Năm người đàn ông này, cường tráng hơn mấy người đàn ông lông xanh kia nhiềụ
Cơ bắp trên người cuồn cuộn, nắm tay đầy vết chai, cừa thấy là biết thực lực không tầm thường, là loại đã trải trăm trận đánh.
Nếu để Dương Hạo đánh với bọn họ, đừng nói là toàn bộ, có khi một người đã quá sức rồi Diệp Thu quét mắt nhìn năm tên này, khóe miệng khẽ nhếch, cười nhạt hỏi "Các người từ đâu tới đây?
Không phải là cùng một nhóm với mấy tên tôm tép nhãi nhép trong kia đấy chứ?"
Nghe những lời này.
Năm người đàn ông sửng sốt, liếc nhìn nhau một cái, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
Thấy vậy.
Diệp Thu đã có được đáp án mình muốn rồi.
Nhìn mấy người này, với đám đàn ông tóc xanh chắc là hai nhóm người rồi.
Nhưng, mục tiêu của bọn họ là giống nhau Đó là Giang Thi Kỳ "Nhóc con, rốt cuộc cậu là ai?
Tại sao lại chặn đường đi của chúng tôi "
Lúc này, một người đàn ông trong đó liếc nhìn Diệp Thu, lạnh giọng hỏi.
"Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là nếu bây giờ các người muốn đi vào ra tay với Giang Thi Kỳ, thế thì phải đi qua cửa của tôi trước đã "
Diệp Thu khẽ nhếch khóe miệng, cười nhạt nói.
Lời này vừa nói ra.
⬅ Trước Tiếp ➡