Sắc mặt của năm người đàn ông thay đổi.
Rõ ràng, bọn họ vô cùng kinh ngạc, làm sao mà Diệp Thu có thể biết được nhiệm vụ của bọn họ Lần hành động này vô cùng bí mật Những người đàn ông này liếc mắt nhìn nhau, gật đầụ
Sau đó, người đàn ông đi đầu nhìn về phía Diệp Thu, trong mắt là hàn quang, lạnh giọng nói "Chàng trai, cậu biết quá nhiều rồi đấy "
"Ồ?
Sao nào?
Giết tôi diệt khẩu sao?
Diệp Thu nghiền ngẫm hỏi.
"Cậu nói đúng rồi "
Người đàn ông cầm đầu liếc mắt, sau đó rút ra một con dao từ trong túi, đâm về phía Diệp Thụ
Một loạt động tác cực kỳ trôi chảy, tốc độ giống như mây bay nước chảy vậy.
Có thể thấy người đàn ông cầm đầu đã làm như thế rất nhiều lần trước đó.
Giờ phút này, khoảng cách giữa hai người chưa đến một mét.
Nếu là người bình thường, xác định là không tránh được.
Chỉ nhìn thấy một đạo hàn quang hiện lên.
Ngay lúc người đàn ông nghĩ rằng mình có thể một dao đâm chết Diệp Thụ
Thì Diệp Thu vốn còn đang đứng tại chỗ không nhúc nhích, bất ngờ biến mất ngay tại chỗ.
Điều này làm cho người đàn ông cầm đầu sửng sốt.
"Cậu quá chậm "
Ngay tại lúc này, một giọng nói không có một chút tình cảm nào vang lên bên tai người đàn ông.
Người đàn ông cầm đầu cả kinh, sau đó định vung dao, đâm về phía phát ra âm thanh.
Nhưng lúc đó.
Anh ta lại chợt phát hiện, con dao trong tay mình không biết đã biến mất từ lúc nào, giờ phút này trong tay trống trơn.
Không để người cầm đầu phản ứng xem là có chuyện gì.
Chiếc cổ chợt truyền tới một trận hàn ý dày đặc.
Cúi đầu nhìn.
Người đàn ông cầm đầu lạnh cả người.
Bởi vì con dao của anh ta, giờ phút này đã bị một bàn tay lạ nắm, mà lưỡi dao đang đặt trên cổ anh ta.
Lại nhìn chủ nhân của bàn tay kia.
Chính là Diệp Thụ
"Cậụ.." Sắc mặt của tên cầm đầu đại biến, vừa định hỏi sao Diệp Thu lại làm được như vậy.
Nhưng, Diệp Thu cơ bản không cho anh ta cơ hội, vung dao, đâm xuyên qua yết hầu của người đàn ông.
Sắc mặt người đàn ông cầm đầu nháy mắt thay đổi, sức sống của anh ta bắt đầu tiêu hao nhanh chóng.
Mà đặc biệt thần kỳ là, mặc dù yết hầu của người đàn ông cầm đầu bị con dao sắc bén xuyên thủng.
Nhưng không có một giọt máu chảy ra.
Cứ như vậy, người đàn ông cầm đầu kịch liệt co giật xong, đã hoàn toàn không còn thở, thi thể ngã xuống đất.
Mà việc này từ khi xảy ra đến khi kết thúc, chỉ trong vòng mấy hơi thở mà thôi.
Bốn người đàn ông còn lại ngây ngốc đứng tại chỗ, khuôn mặt tràn đầy khiếp sợ.
Bởi vì bọn họ còn chưa kịp phản ứng lại xem đã xảy ra chuyện ra.
Thế nhưng, bọn họ cũng không thể phản ứng lại được nữa.
Sau khi giải quyết xong tên cầm đầụ
Diệp Thu tay cầm dao, hóa thành một đạo tàn ảnh, xông thẳng về phía bốn người đàn ông.
"Phanh Phanh Phanh Phanh "
Chỉ nghe thấy bốn âm thanh vang lên.
Lại là bốn thi thể ngã xuống đất.
Giống với người đàn ông cầm đầu, miệng vết thương của bọn họ cũng không có một giọt máu chảy ra.
Diệp Thu cầm con dao đi tới cửa sổ phía trước của tài xế.
Mà lúc này, tài xế lái xe làm gì còn dáng vẻ kiêu ngạo hung hăng càn quấy như lúc trước, cả người sớm đã sợ đến tê liệt rồi. Cái mông ngồi trên ghế lái đã bị một bãi chất lỏng màu vàng thấm ướt.
"Đừng...Đừng giết tôi, cầu xin cậu, đừng giết tôi "
Khuôn mặt tài xế xe Van kinh hoàng nhìn Diệp Thu, run lẩy bẩy cầu xin tha mạng.
Diệp Thu khẽ nhếch khóe miệng, đưa con dao cho tài xế lái xe, sau đó xoay người, một tay một người, ném năm thi thể lên trên xe, hơn nữa còn đóng cửa xe lại.