Chương 12
Vui lắm ạ . Chưa từng được ai cắt tóc cho đẹp như thế ạ . Trước giờ toàn là cứ mượn anh Hân béo cái kéo rồi đứa nọ cắt cho đứa kia nham nhở hết.
Nam cận lại đi thêm một đường kéo, đến khi mái tóc đã gần hoàn chỉnh, tự dưng Thiên An nhỏ giọng
Anh Nam này.
Giá mà anh là anh trai của em thì tốt nhỉ?.
.....
Từ trước tới giờ, chưa có ai quan tâm tới em hết. Người ta sợ em bị Ết giống mẹ, còn không muốn nói chuyện với em, có người đi qua còn bịt mũi.
.....
Thế mà anh để em ngủ cùng, anh không sợ lây bệnh à?
Ừ, không sợ.
Thiên An gần như reo lên, quay vai lại, khiến một miếng tóc bị cắt lệch luôn, đôi mắt nâu đậm mở lớn đối với Nam cận tràn đầy vẻ biết ơn
Ở đây với anh, là những ngày vui nhất từ trước tới giờ
Với lại em không bị bệnh thật
Em có tờ xét nghiệm đấy
Họ bảo em không có bị bệnh nên anh Nam sau này đừng bỏ rơi em đấy
Em hứa sẽ chăm chỉ viết chữ, rồi học vi tính, em cũng sẽ giặt đồ, lau nhà, quét dọn, đấm lưng cho anh
Anh đừng chán em nhé?
Đừng bao giờ nói với anh Khìn cháy đưa em về chỗ cũ nhé
Nam cận phủi phủi tóc trên vai Thiên An
Ừ.
Thiên An cười bật thành tiếng
Em biết mà
Anh là tốt nhất
==
Tối hôm ấy,
Cậu bé nhỏ rất vui,
Ăn hết một tô cơm lớn.
Nghĩ rằng ừ chỉ là ừ mà thôi. Có đâu biết được rằng. Chữ Ừ đó, lại là sự không đành lòng.
Hỏi nó, như thế này làm sao ra ngoài đường đi " giao hàng " được?
Nó bảo, không biết,
Có vài lần thấy công an hơi vẫy nó sợ quá liền chạy lại, họ nhìn nhau rồi cho nó đi luôn không cả thèm soát túi.
Có mấy đứa chạy trốn thì lại bị đuổi theo ngay.
Cũng đêm hôm đó, Nam cận rời giường,
Đốt một điếu thuốc tựa ngay thành cửa bếp, nhả từng hơi khói dày đặc.
Đối với Nam cận,
Đây là một cuộc đánh đổi bằng máụ Không cho phép sai sót, cũng không được phép sai sót.
Khi Khìn cháy vừa giao nó cho anh, tất cả những gì anh có thể cho nó chính là sự nghi ngờ.
Nói rằng những dòng hồ sơ đầu tiên của nó, hoàn cảnh éo le quá đỗi khiến anh phải xao động ư?
Có lẽ là không phải.
Đây hoàn toàn không phải là nhiệm vụ đầu tiên, cũng hoàn toàn không phải là những phận đời khốn khổ nhất mà anh từng gặp.
So với tất cả những gì Nam cận từng trải qua, đáng lý việc nhìn người giết người phải thản nhiên như việc ăn cơm uống nước hàng ngày.
Vậy nhưng, cái hình ảnh thằng bé gầy gò đến tang thương, máu rớm nơi ngực chườm ra khỏi chiếc áo phông rộng thùng thình,nằm co người trên tấm thảm lót chân. Ngủ say sưa.
Ngủ say sưa dưới một tấm lót chân bẩn thỉu?
Đúng, chính là giây phút khiến anh phải dang đôi tay mình bọc lấy sự nghi ngờ vừa ôm về kia mà đặt lên giường.
Đến, những món ăn không mùi không vị, không hương không sắc, tệ đến mức khó lòng nuốt trôi.
Đơn giản lắm, chỉ bởi vì chính nó không hề có khái niệm thế nào là một bữa cơm ngon.
Anh thử nó. Ừ. Anh thử nó chứ. Nhưng mà nực cười cho cái sự thử của anh.
Rèn luyện trong quân ngũ từ khi 18 tuổi, vượt qua hết các kỳ đào tạo huấn luyện đặc chủng một cách xuất sắc.
Mười một năm.
Gần bốn tháng sống chung,
Ngần ấy thời gian đã đủ để cho anh hiểu hết một con người chưa?