Chương 4
Khìn cháy khép đôi mắt sắc như dã thú, chỉ tay về phía kẻ đang ra sức tát tới kia
Chặt tay.
Hai từ.
Nặng như một núi đá vừa đổ sụp xuống,
Tên xăm trổ sợ hãi đến lắp bắp.
Khắp một vạt nhà xây tạm, những kẻ ngổn ngang đứng ngồi, đều như chết sững.
Mấy kẻ đi theo cố ra sức hỏi lại muốn xin thay cho tên kia
Anh Khìn, cái này... hơi nặng thì phải? Khìn cháy không cười, không nói,
Hơi thở quá thản nhiên đến rợn sống lưng người, tự tay rút mã tấu từng bước tiến lại gần kẻ xăm trổ kia.
Cánh tay bị ép đặt trên một mỏm đá chìa.
Kẻ xăm trổ đã van xin đến khan nước bọt.
Mã tấu vung lên,
Tiếng thét nhuộm góc trời.
Một cánh tay rơi xuống đất, máu thấm đỏ gốc rừng già,
Lá khô phủi bay trên cánh tay vừa rời khỏi thân còn giãy dụa bọt máu,
Một cánh tay đổi ba cái sươn xườn không lành lặn.
Khìn cháy lau vệt máu bắn trên mặt, lạnh nhạt
Đưa cả hai đi.
Răn người, răn đến mạng cũng chỉ còn lại một hơi thở.
Nhưng quẳng lại một cọc tiền để vuốt lấy cái đuôi trung thành sau này, Khìn cháy vì thế mà mới chỉ sau năm năm, từ một kẻ chỉ là mắt xích, đã có thể mở hẳn ra một đường dây ma túy lớn nhất nhì khu vực Hà Giang này.
Cũng từ ấy, đủ thứ đoán già đoán non xem, Thiên An có phải là con ruột của Khìn cháy hay không.
Nhưng, lại chẳng có một chút nào đối đãi đặc biệt hơn sau đó, chẳng qua thì nằm viện đến khỏi xong ba cái sương xườn một câu hỏi thăm cũng không có.
Chuyện này, liền im đi.
======
Cha con?
Khìn cháy muốn hay không cũng đã từng nghe qua, chỉ có điều đương nhiên không phải.
Tuy nhiên, lời hứa không phải là thứ dễ nuốt trôi.
Ngày đứng trước nấm mộ tiêu điều của mẹ nó, nắm lấy tay nó dắt đi, nào đã dễ quên đến thế?. Chẳng qua nơi rừng rú bạt ngàn này, đôi tay đã nhuốm bột trắng, tính mạng mỗi ngày đều treo trên sợi tóc, kẻ càng được để ý lại càng dễ toi đời, nên cứ mặc kệ nó tự sinh tự diệt như thế, âu cũng là một cách để quan tâm đi?
Chỉ có điều ánh mắt vô hồn ngày hôm ấy, làm sao lại gợi nhớ đến ánh mắt năm năm trước nó nhìn mình run rẩy, vậy nên mới ra tay cảnh cáo đám đàn em, rồi tính toán giùm nó một chút.
Thế mà chưa kịp gọi nó tới, thằng bé khi vừa chớm khỏi đã lén lút bên ngoài phòng,
Khìn cháy đốt một điếu thuốc, chân gác ngược lên bàn,
Còn nhớ như in ngày hôm ấy.
Một thằng nhóc bẽn lẽn đứng ngoài cửa, cực kỳ không phù hợp với thái độ nên có của một kẻ trong nghề, thập thò nhìn vào trong.
Khìn cháy hất hàm
Vào đi.
Thiên An lách người qua cửa bước tới bên trong, đôi mắt có chút sợ sệt mãi một lúc lâu mới cúi đầu nói được một từ cảm ơn.
Khìn cháy ngẩng mặt lên
Ở đây bao nhiêu lâu rồi?
Thiên An nhỏ giọng
Dạ, năm năm.
Khìn cháy quả thực không tưởng tượng được, suốt ngần ấy năm, cuộc sống ngoài kia đã dạy nó cái gì?, nhìn đi nhìn lại một vóc dáng gầy thó, bộ quần áo thùng thình lại thêm sắc mặt trắng nhách thật khó tin nổi đây cũng được tính như một " đàn em" sao?
Khìn cháy hơi suy nghĩ một chút,
Khoảng năm phút sau mới hỏi lại
Có biết chữ không?
Dạ có.
Khìn cháy xoay khớp cổ, hất hàm sang bên cạnh nơi một đàn em đang đứng
Xuống phòng
Gọi thằng Nam cận lên đây.