⬅ Trước Tiếp ➡

Kẻ đàn em bước ra ngoài, khoảng nửa tiếng sau dẫn theo một người tuy cũng cao lớn nhưng lại nhìn chỉnh tề hơn hẳn mấy người mà Thiên An thường gặp.
Người này có lẽ là Nam cận đi?
Kẻ vừa vào, nhìn thấy Khìn cháy cũng đã cúi chào.
Đại ca gọi em?
Ừ.
Khìn cháy chỉ tay về phía Thiên An
Từ mai để thằng nhóc kia đi theo mày,
Nó biết chữ đấy, người Kinh, cũng không ngu như mấy thằng dân tộc, mày sắp xếp cho nó một chỗ trong phòng Sắt.
Người tên Nam cận nhìn về phía Thiên An,
Cậu bé có một đôi mắt nâu khá đậm, mở tròn nhìn về phía này, cũng như đang không giấu nổi sự ngạc nhiên.
Khìn cháy hiếm khi mở lời
Hôm trước tao chặt đứt tay thằng Xăm, thằng nhóc này thả ra ngoài khẳng định không sống nổi quá ba ngày.
Cứ thế đi.
Thiên An trong lòng có chút vui nhỏ,
Gần năm năm qua đây là lần đầu tiên có người vì lo nó sẽ chết mà sắp xếp cho nó, vội vàng cúi gục đầu cảm ơn,
Dù cho chỉ là một đứa mới mười sáu tuổi, nhưng quãng thời gian qua đương nhiên cho cậu biết, kể cả tên Xăm không trực tiếp ra tay, cũng có thể dễ dàng như bỡn mà lấy mạng cậu, thế nhưng bên phòng ghi chép gì đó kia là nơi không mời không được vào, không có lệnh không được ra. Toàn bộ đường dây này hoạt động thế nào đều nằm ở đó cả, tên Xăm đó có gan trời cũng còn chưa dám làm bậy.
Bóng lưng rộng, chiếc kính che một phần gương mặt, khó nhìn ra cảm xúc, Nam cận đương nhiên không phản đối, Thiên An thở phào bước theo saụ Trên đường vẫn không một lời nói dư thừa nào thốt ra khỏi miệng.
Nam cận dẫn cậu đi vòng vèo qua rất nhiều lối tạo dựng bởi những hang đá ẩn sâu trong núi, Nơi thì như chưa có người chạm tay qua, nơi lại như đã từng đổ vỡ rất nhiều lần,
Thế nhưng đến một cánh cửa dày tích hợp bằng vân tay và mống mắt, Thiên An gần như há miệng ra không khép vào lại được. Một lúc lâu sau khi Nam cận đưa tay và gương mặt của mình lên để nhận dạng, Thiên An vẫn đứng như tờ, khiến câu đầu tiên trên gương mặt nhàn nhạt kia cuối cùng cũng phải thốt ra
Vào đi.
Thiên An bị giọng nói trầm ấm khó tin này đánh cho một cái giật mình, vội vàng bước vào trong.
Máy tính cậu đã thấy qua,
Chính là những chiếc máy tính có cái đuôi rất to đặt trong quán internet mà mấy đứa trạc tuổi cậu vẫn tới đó để bấm nút chơi game,
Nhưng... những màn hình rộng nhấp nháy khắp gian phòng này là gì đây?
Cũng được gọi là vi tính sao?
Cũng có những cái phím chữ, nhưng khác nhau nhiều quá
Oa....
Những cái này...
Nam cận hắng giọng một cái cắt ngang nét mặt của Thiên An, chỉ vào một gian phòng
Hiện tại chỗ này chỉ có mình tôi
Cậu vào đó, tự sắp xếp đi.
Thiên An nhìn xuống quần áo không chút sạch sẽ của mình, đôi dép tổ ong trạt bùn đất, mái tóc lòa xòa không khỏi xấu hổ bất giác mà lùi chân lại, khẽ nhìn.
Trong phòng này, nền nhà lát đá sáng lóa, lại bị từng vết chân của cậu bước vào in thành từng vết bẩn lớn.
Thiên An mím môi cúi người gỡ đôi dép ra khỏi chân, rón rén bước vào trong phòng, tìm nhà tắm.
Tiếng nước xối xả bật lên,
Nam cận mặt không hề có chút biểu tình nào, chỉ là tay khẽ đẩy lên gọng kính hằn nơi sống mũi.
Tín hiệu được truyền đi.
====
Truyện 12, Viết chữ.


⬅ Trước Tiếp ➡