⬅ Trước Tiếp ➡

Thiên An tắm rửa xong, lại tiện tay với lấy thau chậu vò bộ quần áo rồi chà lại đôi dép đã mòn đế.
Cậu có nghe kể qua, Nam cận là một hacker, đã từng ngồi tù 2, 3 năm gì đó, sau khi ra tù thì về đây cũng mới được nửa năm.
Trước đây mấy cái vi tính không được như bây giờ, là ngay kế bên phòng của Khìn cháy, do vài ba đàn anh cũng tạm gọi là biết tý internet làm. Nhưng sau này thu nạp được Nam cận rồi, Khìn cháy lại xây hẳn một phòng kiên cố, đầu tư thiết bị hiện đại vô cùng tốn kém.
Nói chung trong con mắt của Khìn cháy, người tên Nam cận kia rất được coi trọng, còn coi trọng như thế nào thì Thiên An cũng không rõ, chỉ biết là đường đi vào đây có rất nhiều đàn anh gài cắm, rồi đã ở đây lâu như vậy cũng không mấy người biết mặt Nam cận hết.
Mà cũng không sao, hàng ngày sống giữa một đám ma cô, Thiên An cũng đã chẳng lạ gì nay bị ăn một cái tát, mai bị nhịn đói, hay ngày kia bị đánh một trận.
Miễn, cứ còn sống là được.
Thiên An xong xuôi mấy đồ đạc của mình, nhìn lên móc treo chỉ có độc một cái khăn mặt con con, khi đến đây cậu lại không mang theo quần áo để thay,
Cũng may, đang mới chớm thu, nếu không giữa bốn bề lát đá này chắc lạnh chết mất. Rồi chính mình trần chuồng bước ra ngoài,
Căn phòng bên ngoài vẫn như vậy, vài cái màn hình vẫn nhấp nháy đủ thứ hình ảnh rồi chấm xanh chấm đỏ, nhưng trên nền nhà, vết chân do dép bẩn của cậu in lại đã được dọn sạch sẽ.
Thiên An ngập ngừng một lúc mới mở miệng gọi
Anh, Anh Nam.
Phơi quần áo... ở đâu ạ? Nam cận rời mắt khỏi máy vi tính, xoay đầu nhìn lại phía này, đôi mắt đảo qua thân hình gầy rạc kia một lúc, dừng lại ở vết khâu tạm bợ nơi dưới ngực Thiên An vài giây rồi lại chăm chú vào chiếc màn hình dang dở, nói ra mấy câu chẳng đầu chẳng đuôi
Quần áo trong tủ, thức ăn trong bếp.
Thiên An biết, thân phận mình còn rẻ hơn một mớ rau nát ngoài chợ, nên lập tức nhận mệnh, cần làm cái gì thì làm cái đó.
Chiếc áo thun rộng, xoay người lập tức hở một bên vai, thế cũng không sao, còn quần thì đành buộc túm vào một bên cho khỏi tuột, bởi thực sự rất rất quá khổ.
So với bản thân thì có lẽ hai chân chui vào một ống vẫn còn vừa.
Như vậy, tạm xong đi.
Thức ăn trong bếp mà người kia nói, chính là một thùng mì tôm bóc dở, thêm mấy ổ bánh mì đã mốc meo từ đời nào.
Thiên An một lời cũng không dám ý kiến hay ho he gì, lẳng lặng nhón lấy một gói mì tôm sống, xé bột canh trộn lên trong chính chiếc túi đựng mì đó, cứ thế khom lại trong một góc bếp ăn hết, lại vặn vòi nước, uống đại.
Mệt mỏi, cộng thêm mấy cái sương sườn nhức nhối quá, vết khâu do bị đâm thủng cũng rớm rớm máu thì phải.
Thiên An chọn một góc nhà, kéo tấm thảm chùi chân sạch sẽ, cuộn người trên đó, say ngủ.
=
Uống nước suối, ăn quả dại.
Liếm lá rừng, dầm sương lạnh, cậu đã quen rồi.
So ra đối với những đứa trẻ nghèo khổ trên bản kia, đói ngô đói sắn. Ít nhất Thiên An cũng đôi khi có được một bữa ăn no.
Mồ côi tội lắm ai ơi,
Ai thấu hiểu được?
Sinh ra không có cha, một đời hắt hủi.


⬅ Trước Tiếp ➡