⬅ Trước Tiếp ➡
Viên Viên quay mặt đi, bướng bỉnh "Tôi sẽ không gọi cô là mẹ, tôi có mẹ của mình."
Tô Mạt ngồi bệt xuống bậc thang phía sau, nhướng mày nhìn bé "Ai bảo em gọi mẹ? Ý nghĩ đó hơi quá đáng đấy."
Nghe vậy, Viên Viên đột ngột quay lại.
Không ít người từng muốn nhận nuôi bé, nhưng đây là lần đầu tiên có người nói không cần bé gọi là mẹ.
Thấy cô bé nhìn qua, Tô Mạt chậm rãi vén lọn tóc lòa xòa ra sau tai, cười nói "Em phải gọi chị là chị Mạt, chị còn trẻ thế này, sao em có thể gọi là mẹ được."
Viên Viên trợn tròn mắt.
Tô Mạt "Muốn the0 chị về nhà không?"
Viên Viên nhìn cô, không nói gì.
Tô Mạt dịu dàng tiếp lời "Chị không có bố mẹ, chồng chị cũng không có bố mẹ. Ở nhà chị còn có một cậu em trai, một cô em gái…"
Viên Viên tiếp lời "Cũng không có bố mẹ?"
Tô Mạt bật cười trêu chọc "Đúng vậy, có thấy rấthợp với em không?"
Viên Viên bĩu môi "Em có mẹ."
Tô Mạt "Ai mà chẳng có, chị cũng có, chẳng qua đã mất thôi."
Cô cố ý nói từ "mất" một cách nhẹ nhàng.
Cô biết cô bé hiểu được.
Với một đứa trẻ thông minh như vậy, sao có thể không hiểu?
Bé cứ khăng khăng như thế, thực ra là sợ niềm tin về "gia đình" và "mẹ" tɾong lòng mình sụp đổ mà thôi.
Tâm lý này, cô hiểu hơn ai hết.
Sau bao nhiêu nỗ lực của Tô Mạt, cuối cùng cô bé cũng chịu the0 cô về nhà.
Bé tên là Viên Viên, nhưng họ gì thì lại bướng bỉnh không chịu nói.
Tô Mạt suy nghĩ một lát, nghiêng đầu hỏi "Em muốn gọi là Tô Viên Viên hay là Tần Viên Viên?"
Viên Viên "Đều khó nghe."
Tô Mạt "Chậc, em còn kén chọn nữa đấy…"
Cô bé ngẩng lên nhìn cô, rồi lại nhìn sang Tần Thâm đang đứng dựa vào tường quan sát hai người họ, rồi kiên quyết nói "Họ Tần đi."
Tô Mạt chọc trán bé "Rõ ràng chị là người đưa em về đấy nhé."
Viên Viên rấtnghiêm túc đáp "Anh ấy nói ít, còn chị nói nhiều quá, em sợ sau này sẽ bị giống chị."
Có thêm cô bé này, ngôi nhà bỗng như được tiếp thêm một luồng sinh khí mới.
Cuối tuần, Tần Lục về nhà, nhìn thấy cô bé thì thích không chịu được, hết ôm lại hôn, còn bắt cô bé gọi mình là cô.
Cô bé phiền đến phát cáụ
Đặc biệt là buổi tối, khi Tần Lục đề nghị ngủ chung phòng, cuối cùng cô bé chịu không nổi nữa, nghiêm mặt chạy đến tìm Tô Mạt "Chị có thể quản em gái chị một chút không?"
Lúc đó, Tô Mạt đang cuộn trên sofa chơi game, mắt cũng chẳng buồn ngước lên "Sao thế?"
Cô bé "Em gái chị bám người quá."
Tô Mạt "Mọi người đều là bạn bè, em thân thiện một chút đi."
Cô bé "Em nhịn cả ngày rồi, mấy chuyện khác em đều chịu được, nhưng buổi tối em tuyệt đối không thể ngủ chung với cô ấy, em không để được Điểm Điểm."
Điểm Điểm là con búp bê mà cô bé tự mua, thích đến mức không rời tay.
Nghe vậy, Tô Mạt đặt đïện thoại xuống, chậm rãi nói "Em nói thẳng với cô ấy đi, bảo em không muốn ngủ chung, cứ nói trực tiếp."
Cô bé "Được không?"
Tô Mạt "chậc" một tiếng "Trong nhà này, ai cũng là một cá thể độc lập, chúng ta đều có tự do, miễn là không vi phạm pháp luật hay đạo đức, muốn làm gì thì làm."
Nghe xong, cô bé suy nghĩ một lát, rồi đứng thẳng lưng, hiên ngang đi về phía Tần Lục.
Tần Lục nhìn cô bé đầy mong đợi.

⬅ Trước Tiếp ➡