⬅ Trước Tiếp ➡
Cô bé "Buổi tối em không muốn ngủ với chị, em muốn ngủ với Điểm Điểm."
Tần Lục không biết Điểm Điểm là ai, nhưng vẫn giả vờ tỏ ra đau lòng "Tại sao em không muốn ngủ với chị?"
Cô bé mím môi, nhìn khuôn mặt đáng thương của Tần Lục, rồi nhớ đến lời Tô Mạt vừa nói, hít sâu một hơi, nói rành rọt "Vì chị bám người quá."
Tần Lục " "
Tần Lục bị tổn thương sâu sắc, ăn xong bữa tối thì tựa vào lòng Tô Mạt than thở.
Tô Mạt cười không nhịn nổi "Em tranh luận với một đứa nhóc làm gì?"
Tần Lục nhỏ giọng hỏi "Chị dâu, sao chị lại muốn nhận nuôi Viên Viên vậy?"
Rõ ràng có thể chọn một đứa bé ngoan hơn.
Nghe lời hơn, nhỏ tuổi hơn.
Tô Mạt nghiêng đầu "Chắc là vì chị thấy được hình bóng của mình hồi nhỏ tɾong con bé?"
Tần Lục "Chỉ vậy thôi?"
Tô Mạt giả vờ suy nghĩ, rồi tiếp tục nói "Còn nữa, ai cũng có quyền được yêu thương. Chỉ khi được yêu thương, con người mới có thể trưởng thành vững vàng, cành lá sum suê. Trên đời này, đa số mọi người đều thích những kẻ h0àn hảo, nhưng những người không h0àn hảo cũng cần được yêu thương, thậm chí là cần nhiều hơn."
Tần Lục nghe xong, ôm chặt lấy cô "Chị dâu, chị là người tốt nhất trên đời."
Tô Mạt cười "Năm sau em phải thực tập rồi đúng không? Nghĩ ra sẽ đi đâu chưa?"
Tần Lục nói "Em muốn về quê."
Tô Mạt "Ở lại Dung Thành cũng tốt mà."
Tần Lục không biết nghĩ đến điều gì, chần chừ "Để... để xem đã."
Buổi tối, Tô Mạt tắm xong, nằm sấp trên giường tính toán doanh thu hôm nay với Tần Thâm.
Tần Thâm dựa vào đầu giường nhìn cô, tɾong mắt toàn là cưng chiềụ
Tô Mạt ngẩng lên "Có phải anh thấy em rấtham tiền không?"
Tần Thâm cong môi nhàn nhạt "Rất tốt."
Anh vừa tắm xong, chỉ mặc một chiếc áo ch0àng ngủ, cả người thoạt nhìn cực kỳ mê người.
Tô Mạt nhìn anh vài giây, mắt hơi nhe0 lại, sau đó ném sổ sách sang một bên, trực tiếp quỳ lên đùi anh.
Tần Thâm đặt tay lên e0 cô the0 bản năng "Hửm?"
Tô Mạt lại gần hôn nhẹ lên môi anh "Anh thấy cô nhóc Viên Viên thế nào?"
Tần Thâm "Rất tốt."
Tô Mạt "Tính cách giống em."
Tần Thâm cười nhẹ "Ừ, hai người rấthợp nhaụ"
Tô Mạt chống tay lên vai anh, hỏi tiếp "Anh có thấy em quan tâm con bé quá ít không?"
Tần Thâm bật cười "Em ngày nào cũng để mắt đến nó, chọn cho nó trường tốt nhất, mỗi ngày hỏi thầy cô tám mươi lần về tình hình của nó, khi nó bị bạn bè bắt nạt thì trực tiếp đến tìm phụ huynh của đứa trẻ đó, vậy mà em nói mình quan tâm ít?"
Tô Mạt không ngờ anh lại biết hết, chớp chớp mắt, đưa tay chạm nhẹ vào chóp mũi.
Tần Thâm "Anh biết em nghĩ gì, em không muốn thể hiện tình cảm với con bé quá rõ ràng trước mặt nó, sợ nó suy nghĩ nhiều, cho rằng em đang muốn nó đổi cách xưng hô, gọi bọn mình là ba mẹ."
Mắt Tô Mạt sáng lên, hai tay ôm lấy mặt anh "Lấy anh là quyết định đúng đắn nhất đời em, anh hiểu em quá."
Tần Thâm nhích người lại gần, cúi xuống hôn cô "Vợ à, đừng nghĩ nhiều, em là một người mẹ rấttốt."
Tô Mạt nhéo e0 anh "Chị Mạt, là chị Mạt "
Sau này, cô bé đổi tên thành Tần Thư.
Là do cô bé tự đề nghị.

⬅ Trước Tiếp ➡