Trong một lần tình cờ nói chuyện đïện thoại, Lục Thương từ chỗ Tô Mạt biết được Nguyễn Huệ đã kiện gia đình cha dượng của cô ấy, hơn nữa không lâu nữa sẽ mở phiên tòa.
Anh biết Nguyễn Huệ sống ở đâụ
Hôm đó, anh tắm rửa sach sẽ, ăn một bát mì nóng, lại xịt nước hoa, thu dọn vài bộ quần áo, rồi đáp máy bay xuấthiện trước mặt cô.
Anh không trực tiếp đến nhà, sợ dọa Nguyễn Huệ, mà là sau khi xuống máy bay, gọi đïện thoại cho Nguyễn Huệ.
Đương nhiên Nguyễn Huệ vẫn không bắt máy như thường lệ.
Anh lại gửi cho cô một tin nhắn Anh đang ở sân bay bên chỗ em đây.
Tin nhắn gửi đi, Nguyễn Huệ bên kia gọi đïện thoại lại.
Điện thoại kết nối, tɾong giọng nói của Nguyễn Huệ có chút không vui "Lục Thương, rốt cuộc anh muốn làm gì?"
Nguyễn Huệ dứt lời, Lục Thương mím chặt môi không lên tiếng.
Không nghe thấy anh nói, Nguyễn Huệ lại nói tiếp "Lục Thương, những lời nên nói tôi cảm thấy tôi đã nói rấtrõ ràng rồi, chúng ta không hợp nhau, anh..."
Lục Thương "Anh muốn cùng em tham gia vụ kiện này."
Nguyễn Huệ "..."
Đã một thời gian rấtdài Lục Thương ngâm mình tɾong men rượu, giọng nói khàn khàn "Anh đảm bảo, đợi em xong vụ kiện anh sẽ đi, anh chắc chắn sẽ không ở lại thêm một ngày nào."
Nguyễn Huệ im lặng.
Lục Thương "Anh thật sự sẽ không đe0 bám dai dẳng, em, em cứ coi như, là thỏa mãn tâm tư muốn the0 đuổi sự trọn vẹn của anh, để cho mối quan hệ này của chúng ta, có thể êm đẹp kết thúc."
Lục Thương nói xong, qua một lúc lâu, Nguyễn Huệ bên kia cuối cùng cũng có phản ứng "Anh đang ở đâu? Vị trí cụ thể."
Nghe được lời Nguyễn Huệ nói, tim Lục Thương đập thình thịch "Tầng một ở cửa ra số ba."
Nguyễn Huệ "Đi thang máy lên tầng hai, đợi tôi ở cửa ra số ba trên tầng hai."
Lục Thương vội vàng đáp ứng "Được."
Chỗ ở của Nguyễn Huệ cách sân bay không gần, cần khoảng một tiếng rưỡi lái xe.
Trong một tiếng rưỡi này, Lục Thương sống một ngày bằng một năm.
Anh lúc thì nghĩ không biết đã lâu không gặp, Nguyễn Huệ béo lên hay gầy đi.
Lúc thì lại nghĩ, bản thân tɾong khoảng thời gian này rấtsa sút, không biết trông có tiều tụy hay không.
Lúc thì lại nghĩ, lát nữa gặp Nguyễn Huệ nên mở đầu bằng câu gì.
Lục Thương nghĩ rấtnhiềụ
Trong đầu cũng diễn tập N lần những lời muốn nói.
Nhưng đến khi Nguyễn Huệ thật sự đỗ xe trước mặt anh, anh lại không nói được câu nào, chỉ đỏ hoe vành mắt.
Nguyễn Huệ liếc anh qua cửa sổ xe, mím môi xuống xe, đồng thời mở cốp xe nói "Ở đây chỉ được dừng ba phút, dừng là phải đi ngay."
Nói xong, đưa tay ra giúp Lục Thương xách vali.
Lục Thương lấy tay ngăn cô lại "Để anh."
Nói xong, đi đến trước cốp xe bỏ vali lên.
Đợi đến khi hai người ngồi vào tɾong xe, Lục Thương bối rối giống như một học sinh tiểu học.
Nguyễn Huệ liếc anh một cái "Thắt dây an toàn."
Lục Thương chỉ mải nhìn sườn mặt của cô, nghe vậy, mới muộn màng nhận ra, luống cuống tay chân "Ồ, ồ."
Một lát sau, Nguyễn Huệ xoay vô lăng, xe chạy được một đoạn, cô nhàn nhạt hỏi anh "Ăn cơm chưa? Có muốn ăn chút gì không?"
Lục Thương "Không đói."
Nguyễn Huệ lại hỏi "Khách sạn đặt ở đâu? Tôi đưa anh qua đó."
Lục Thương im lặng không lên tiếng.
Nguyễn Huệ nghiêng đầu nhìn anh "Hửm?"
Bắt gặp ánh mắt của Nguyễn Huệ, mặt Lục Thương đột nhiên đỏ bừng "Chưa đặt."