Nguyễn Huệ nghe vậy nhíu mày, suy nghĩ một lúc rồi nói "Vậy để tôi giới thiệu cho anh một nơi, điều kiện ở đây có hạn, chắc chắn không bằng ở Dung Thành, nhưng có thể đảm bảo vệ sinh sach sẽ."
Lục Thương "Anh có bệnh sach sẽ."
Nguyễn Huệ "Rất sach sẽ."
Lục Thương nói "Sạch sẽ về mặt tâm lý, chỉ cần nghĩ đến việc chiếc giường đó có nhiều người ngủ qua là không chịu được."
Nguyễn Huệ nhướng mày "Vậy anh muốn làm thế nào?"
Lục Thương im lặng vài giây, gắng gượng đỏ mặt nói "Anh ở chỗ em nhé? Có tiện không?"
Lục Thương dứt lời, Nguyễn Huệ liếc anh một cái lạnh lùng "Không tiện."
Lục Thương "..."
Đoạn đường tiếp the0, không ai tɾong hai người mở miệng nói chuyện nữa.
Chỉ là khi xe dừng ở cửa khách sạn, Lục Thương sống chết không chịu xuống xe.
Nguyễn Huệ đứng bên ngoài xe, chống tay vào cửa xe, cúi người nhìn anh.
Lục Thương mím chặt môi mỏng, dáng vẻ lợn chết không sợ nước sôi "Anh đến chỗ em ở nhờ, anh đảm bảo, nhất định sẽ không có bất kỳ suy nghĩ không an phận nào với em..."
Phải nói rằng, Lục Thương là một người có ý chí kiên định.
Nguyễn Huệ giằng co với anh suốt hơn hai mươi phút, cuối cùng ngay cả lệnh đuổi khách cũng đã hạ, mà vẫn không thể thuyết phụcanh ở khách sạn.
Lục Thương hai tay đặt trên đầu gối, ngồi thẳng tắp "Anh thật sự có thể đảm bảo, tất cả những chuyện em lo lắng đều sẽ không xảy ra."
Nguyễn Huệ cười lạnh "Lục Thương, có ý nghĩa không?"
Lục Thương không nói gì.
Nguyễn Huệ lại nói "Chúng ta đều là người trưởng thành rồi, hành động này của anh..."
Không đợi Nguyễn Huệ nói xong, Lục Thương ngẩng đầu ngắt lời cô "Lần cuối cùng, đây có lẽ là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau tɾong đời, sau này anh tuyệt đối sẽ không đến thành phố này nữa, em chắc chắn cũng sẽ không quay lại Dung Thành, cho dù có quay lại cũng không thể nào gặp anh..."
Nguyễn Huệ "..."
Lần cuối cùng.
Ba chữ này khiến Nguyễn Huệ dỡ bỏ mọi sự chống cự.
Trên đường về khu dân cư, Nguyễn Huệ mím môi không lên tiếng, mãi cho đến khi đến dưới lầu, mới lên tiếng nói một câu "Lục Thương, nếu anh dám vượt quá giới hạn nửa bước, tôi sẽ đoạn tuyệt quan hệ với anh."
Lục Thương nắm chặt tay "Anh biết."
Nguyễn Huệ "Xuống xe."
Trong quá trình đi thang máy lên lầu, Lục Thương luôn có một cảm giác không chân thực.
Anh thậm chí còn lén lút véo đùi mình mấy lần ở nơi Nguyễn Huệ không nhìn thấy.
Cuối cùng đau đớn thu tay lại.
Anh tự cho rằng những hành động nhỏ này của mình thần không biết quỷ không hay.
Nào ngờ, sớm đã bị Nguyễn Huệ nhìn thấy rõ ràng.
Đợi đến khi thang máy dừng lại, Nguyễn Huệ xuống thang máy đồng thời không nhịn được nói một câu "không phải mơ".
Lục Thương nghe vậy ngạc nhiên ngẩng đầu "Hả?"
Phản ứng lại, mặt anh đỏ bừng.
Sau khi vào cửa, Nguyễn Huệ giới thiệu sơ qua cho anh bố cục tɾong nhà, sau đó dẫn anh đến phòng ngủ dành cho khách, thu xếp ổn thỏa cho anh xong, Nguyễn Huệ ngồi trên ghế sofa gọi đïện thoại cho Tô Mạt.
Tô Mạt bên kia trạng thái nghe có vẻ không tốt lắm, giọng điệu uể oải.
Nguyễn Huệ "Cậu ốm à?"
Tô Mạt uể oải trả lời "Không có."
Nguyễn Huệ "Vậy sao lại cái giọng điệu này."
Tô Mạt đáp lời "Đang ngủ."
Nguyễn Huệ nhíu mày "Cậu đừng nói với tớ là mấy ngày nay cậu toàn ngủ đấy nhé."