⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Thương mở đôi mắt say khướt nhìn cô, một giây, hai giây, ba giây, hít sâu một hơi, nghẹn ngào nói "Anh biết, hôm nay em nói những lời đó ở hôn lễ, không phải vì bản thân em, là vì anh, em sợ anh bị người khác nói này nói nọ, sợ người khác nói anh..."
Nói anh cái gì, những lời phía sau quá bẩn thỉu, Lục Thương không nói ra được.
Có một câu nói thế nào nhỉ, linh hồn một khi được yêu, máu thịt sẽ điên cuồng sinh sôi.
Trích tɾong cuốn "Người Vãn Thục" của Mạc Ngôn.
Nguyễn Huệ cảm thấy mình chính là như vậy.
Nếu như đặt vào trước đây, cô giả vờ không quan tâm, giả vờ phóng đãng, trên thực tế, trái tim chưa từng có một khắc được thư thái.
Nhưng bây giờ, cô thật sự thanh thản.
Trong hai năm yêu Lục Thương, cô thật sự được anh nâng niu tɾong lòng bàn tay như châu như bảo mà yêu thương.
Lục Thương nói xong, nghẹn ngào, những lời phía sau không nói ra được nữa.
Nguyễn Huệ cười cúi đầu hôn anh, giữa đôi môi giao hòa, mỉm cười nói "Lục Thương, em cũng biết, anh khăng khăng muốn tổ chức một hôn lễ, không phải vì bản thân anh, mà là vì em, anh muốn cho người khác biết, anh yêu em sâu đậm, nguyện ý cho em một danh phận..."
Những lời đồn đại tɾong giới, Nguyễn Huệ không phải chưa từng nghe qua.
Bọn họ đều nói, cô và Lục Thương kết hôn hai năm không tổ chức hôn lễ, là Lục Thương không muốn, không muốn cho cô một danh phận, cảm thấy những trải nghiệm trước đây của cô mất mặt.
Không ai biết, thật ra, là bản thân cô không muốn.
Bây giờ, chuyện hai người bọn họ yêu nhau ai ai cũng biết.
Ừm, hóa ra, chuyện yêu đương, là cần phải nói to lên.
Hứa Dung và Phạm Lương lần đầu tiên gặp mặt, là ở đồn cảnh sát.
Lúc đó, Hứa Dung vẫn còn là thân phận đã kết hôn, bị đánh đến mặt mũi bầm tím, khắp người đầy thương tích.
Người ban đầu phụ trách vụ án của Hứa Dung thật ra không phải là Phạm Lương, mà là một chú cảnh sát hơn năm mươi tuổi.
một hai lần, cũng là đau đầu không thôi.
"Lần này là?"
Hứa Dung mặt không biểu cảm, giống như bị đánh đến mức đờ đẫn, lại giống như đã quen. "Không có lý do, anh ta uống rượụ"
Chú cảnh g͙ià đồng cảm với cô, rót cho cô một cốc nước "Uống hai ngụm nước cho đỡ."
Hứa Dung ngẩng đầu, lắc đầụ
Chú cảnh sát cho rằng cô không muốn uống, khuyên nhủ "Uống chút đi, trạng thái bây giờ của cô..."
Chú cảnh sát đang nói, Hứa Dung chậm rãi mở miệng.
Sau khi nhìn thấy tình hình tɾong miệng cô, chú cảnh sát kinh ngạc tại chỗ.
Hứa Dung không chỉ trên người toàn là vết thương ngoài da, mà tɾong miệng cũng toàn là vết thương.
Da đều đã hỏng, còn rỉ máu, có mấy chỗ, máu thịt lẫn lộn.
Giống như bị ngón tay cào, lại giống như bị thứ gì đó gây ra.
Thấy vậy, chú cảnh sát máu nóng dồn lên, bị tức đến mặt đỏ bừng, một bàn tay đập ma͙nh xuống bàn làm việc trước mặt "Còn có vương pháp hay không Đây là thời đại nào rồi, sao còn có thể có loại đàn ông này "
Ngày thường chú cảnh sát là một người khá trầm ổn.
Đối mặt với vụ án của Hứa Dung, ông thật sự không nhịn được.
Thấy chú cảnh sát tức giận không nhẹ, ngay lập tức muốn xông đến bên cạnh người chồng vũ phu của Hứa Dung kia mà đánh cho một trận, hai cảnh sát trẻ tuổi chạy tới ấn ông lại.

⬅ Trước Tiếp ➡