⬅ Trước Tiếp ➡
"Nhưng mà nguyên nhân cái chết không thể trách bác sĩ Hứa, tình trạng của vợ anh ta căn bản không thích hợp để sinh thường, cả nhà bọn họ không ký giấy phẫu thuật, sợ tốn tiền."
"Sau đó vợ anh ta vì không chịu nổi đau đớn, nên nhảy lầu từ tòa nhà này xuống."
"Sau khi nhảy lầu, người đàn ông này và người nhà lại nói là do bác sĩ không làm tròn trách nhiệm."
Hiểu rõ đại khái tình hình xong, Phạm Lương tɾong lòng khinh bỉ, vẻ mặt không thay đổi.
"Anh Phạm, làm thế nào đây?"
Phạm Lương không lên tiếng, nhìn người đàn ông đang run rẩy trên sân thượng nói "Anh và vợ anh tình cảm rấttốt à?"
Người đàn ông nghe vậy hơi sững người, sau đó trả lời "Đương nhiên "
Phạm Lương "Cô ấy chết anh hẳn là rấtđau lòng nhỉ?"
Người đàn ông "Chuyện này còn cần anh nói sao."
Phạm Lương nói "Trong tình huống đau lòng như vậy, điều đầu tiên anh nghĩ đến không phải là canh giữ bên cạnh thi thể vợ mình khóc lóc thảm thiết, mà là trước tiên bắt cóc bác sĩ đòi tiền bệnh viện, cái này..."
Phạm Lương nói lấp lửng, bề ngoài không nhìn ra cái gì, nhưng sự khinh miệt tɾong lời nói đã rấtrõ ràng.
Nghe thấy lời anh nói, người đàn ông bị kích động "Mẹ kiếp mày đang nói cái gì Mày..."
Thấy người đàn ông bị kích động, những cảnh sát đứng bên cạnh Phạm Lương đều có chút lo lắng.
Ngay khi tình hình sắp không khống chế được, Phạm Lương mở miệng "Anh muốn bao nhiêu tiền?"
Phạm Lương chuyển hướng câu chuyện quá nhanh, khiến cho người đàn ông nhất thời không kịp phản ứng.
Một lúc sau, cơn giận trên mặt người đàn ông dịu xuống, lắp bắp nói "Tôi, tôi muốn tám mươi vạn."
Người đàn ông nói xong, Phạm Lương nhướng mày, giọng nói không to, tự mình nói "Có tám mươi vạn thôi à."
Người đàn ông nghe vậy, lập tức cao giọng hét lên "Tám mươi gì chứ, tôi muốn hai trăm vạn Nếu như không đưa cho tôi, tôi sẽ kéo cô ta nhảy xuống Đến lúc đó xem bệnh viện các người làm thế nào, xem đám cảnh sát các người làm thế nào "
Người đàn ông gào thét, hung tợn nhìn chằm chằm Phạm Lương.
Phạm Lương không hề lay động, quay đầu sang, nhìn cảnh sát đang đứng bên cạnh nói "Đi bảo bệnh viện chuẩn bị tiền."
Cảnh sát "Hai trăm vạn?"
Phạm Lương "Đúng vậy."
Phạm Lương và cảnh sát bên cạnh anh kẻ xướng người họa, người đàn ông nghe thấy, tɾong mắt là sự vui mừng không thể kiềm chế, đâu có nửa điểm dáng vẻ đau lòng vì vợ con đã mất.
Đợi cảnh sát xoay người chạy xuống sân thượng, Phạm Lương trấn an người đàn ông "Anh bạn, tiền đã đi chuẩn bị rồi, anh có thể nhẹ tay một chút không."
Phạm Lương nói xong, người đàn ông cúi đầu nhìn con dao găm tɾong tay, lúc này mới nhận ra, trên lưỡi dao đã dính máụ
Có thể nhìn ra người đàn ông bị dọa sợ một phen.
Nhưng hắn ta vẫn cố gắng gượng, nghểnh cổ nhìn Phạm Lương nói "Yên tâm, không làm cô ta bị thương động mạch, chỉ cần bệnh viện chịu đưa tiền cho tôi, tôi đảm bảo sẽ không làm hại cô ta."
Người đàn ông nói xong, nghiến chặt răng không lên tiếng nữa.
Bất luận Phạm Lương có nói gì với hắn, hắn cũng không nói.
Thời gian từng phút từng phút trôi qua, khoảng chừng nửa tiếng sau, người đàn ông bắt đầu không giữ được bình tĩnh, nhìn chằm chằm Phạm Lương hỏi "Tiền đâu? Sao lâu như vậy?"
Phạm Lương lúc này đã từ đứng chuyển sang ngồi xổm, cả người trông rấtthư thái.

⬅ Trước Tiếp ➡