Anh càng thư thái, người đàn ông lại càng sốt ruột.
"Nói chuyện đi, tiền đâu?"
"Mẹ kiếp, các người có phải cho rằng tao không dám kéo cô ta nhảy lầu không?"
Thấy người đàn ông lại sắp bị kích động, Phạm Lương đứng dậy, ung dung mở miệng "Anh bạn, anh muốn hai trăm vạn, không phải hai mươi vạn, bây giờ ngân hàng rút tiền trên năm vạn đều cần phải hẹn trước, còn phải nói rõ mục đích sử dụng͟͟, huống chi là hai trăm vạn."
Người đàn ông tức giận "Tôi mặc kệ, bây giờ tôi muốn nhìn thấy tiền "
Phạm Lương "Anh bạn, tôi biết anh rấtsốt ruột, nhưng đây không phải là chuyện anh sốt ruột là có thể làm nhanh được."
Những lời Phạm Lương nói đều là lẽ thường tình, người đàn ông tuy rằng tức giận, nhưng cũng không thể làm gì khác.
Cứ như vậy, hai bên lại giằng co thêm khoảng hơn hai mươi phút.
Trong quá trình hai mươi phút này, ánh mắt Phạm Lương thỉnh thoảng lại rơi trên người Hứa Dung.
Cô vẫn luôn hơi mím môi, vẻ mặt nhàn nhạt.
Không nhìn ra sợ hãi, cũng không nhìn ra hoảng hốt.
Cứ nhìn như vậy, ánh mắt hai người đột nhiên chạm nhaụ
Phạm Lương ngây người vài giây, sau đó nhướng mày, dùng khẩu hình nói "Đừng sợ, có tôi đây."
Hứa Dung cũng dùng khẩu hình "Vâng."
Hứa Dung trước nay không có thói quen trang điểm cầu kỳ.
Trên mặt cô, chưa bao giờ thấy dấu vết của mỹ phẩm.
Ngay cả kẻ mắt cơ bản nhất cũng rấtít khi vẽ.
Nhưng dáng vẻ này của cô, không những không nhạt nhòa, mà ngược lại, còn có chút dịu dàng, ý nhị.
Thêm vào đó là sự kiên ℭường toát ra từ tɾong xương tủy.
Đúng chuẩn kiểu ngoài mềm tɾong cứng.
Hứa Dung dứt lời, Phạm Lương nhìn đôi môi hơi hồng của cô, đôi mắt phượng hẹp dài chợt nhe0 lại.
Rất đẹp.
Một vẻ đẹp mời gọi, khiến người ta muốn hái xuống.
Một lúc sau, Phạm Lương dời ánh mắt, nhìn người đàn ông đang khống chế Hứa Dung nói "Anh bạn, hay là thế này, tôi và nữ bác sĩ kia đổi chỗ cho nhau, tôi thấy cô ấy có vẻ không trụ được nữa rồi, đừng để lát nữa xảy ra án mạng, mục đích của anh là cầu tài, cũng không phải làm hại người, đúng không?"
Phạm Lương nói xong, người đàn ông cúi đầu nhìn Hứa Dung.
Hứa Dung nhận được ánh mắt của Phạm Lương, hiểu ý phối hợp, mím môi run rẩy nhè nhẹ.
Cô vốn đã trực ca đêm, trông có vài phần tiều tụy.
Kết hợp thêm với dáng vẻ hiện tại.
Thật sự có cảm giác lung lay sắp đổ, giây tiếp the0 sẽ rơi xuống từ sân thượng.
Thấy vậy, người đàn ông chau mày.
Phạm Lương "Anh bạn, anh thấy có được không?"
Người đàn ông không lên tiếng, ngẩng đầu đề phòng nhìn Phạm Lương.
Phạm Lương cười khẽ "Thế này, nếu anh không tin tôi, tôi cởi bỏ hết đồ trên người xuống, như vậy được chứ?"
Phạm Lương vừa nói, vừa cởi những thứ như còng tay trên người xuống.
Cởi được hai thứ, thấy phiền phức, dứt khoát cởi cả áo ra.
Nhìn hành động của Phạm Lương, thái độ của người đàn ông dịu đi một chút.
Thấy phản ứng của người đàn ông, Phạm Lương giơ hai tay lên, từng bước thăm dò tiến lên.
Mắt thấy anh sắp đi đến trước mặt người đàn ông, người đàn ông đột nhiên đẩy ma͙nh Hứa Dung, túm lấy cánh tay Phạm Lương kéo anh vào lòng.
Phạm Lương cúi đầu nhìn Hứa Dung một cái, một tay đỡ người đứng vững, một tay phản công quật ngã người đàn ông.