⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi xác định Hứa Dung không sao, xoay người túm lấy cổ áo sau của người đàn ông, nâng chân tấn công hạ bàn của gã.
Người đàn ông chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường.
Đừng nói là võ vẽ, ngày thường ngay cả tập thể dục cũng không có.
Ba chiêu năm lượt đã bị Phạm Lương chế ngự.
Sau khi bị chế ngự, người đàn ông vẫn không phục̶, gào thét chửi bới.
"Bọn khốn các người, nói cái gì mà vì nhân dân phụcvụ, rõ ràng là giúp bệnh viện bắt nạt dân thường chúng tôi."
"Các người sẽ gặp báo ứng."
"Nhất định sẽ gặp báo ứng."
Người đàn ông chửi bới om sòm, Phạm Lương cúi người xuống, cúi đầu nhìn hắn ta nói "Báo ứng? Loại người phát tài trên vợ con như anh còn không sợ gặp báo ứng, tôi vì bảo vệ trật tự trị an xã hội, tôi sẽ gặp báo ứng sao?"
Người đàn ông "Nói láo Mẹ kiếp tao phát tài trên vợ con lúc nào, bệnh viện bọn họ chữa chết người, bọn họ nên bồi thường..."
Người đàn ông vẫn còn đang gào thét, Phạm Lương phất tay, người bị đưa đi.
Đợi đến khi người đàn ông bị áp giải đi, Phạm Lương bước tới trước mặt Hứa Dung.
Hứa Dung mím môi nhìn anh, một lúc lâu sau, từ tɾong kẽ môi thốt ra hai chữ "Cảm ơn."
Phạm Lương không lên tiếng, ngồi xổm xuống nhặt quần áo mình đã cởi trên mặt đất lên, giũ giũ, khoác lên người Hứa Dung.
Hứa Dung the0 bản năng run rẩy.
Phạm Lương "Đối mặt với gã chồng cũ vũ phu của cô không sợ, đối mặt với tên tội phạm bắt cóc vừa rồi không sợ, đối mặt với tôi là một cảnh sát nhân dân lại run rẩy cái gì?"
Hứa Dung "Không có."
Phạm Lương "Bị thương không?"
Hứa Dung "Không có."
Phạm Lương đưa tay bóp cằm cô, xoay đầu cô sang một bên, nhìn vết thương trên cổ cô nói "Đây là không có à?"
Hứa Dung hít sâu một hơi.
Phạm Lương "Đau không?"
Có vết xe đổ vừa rồi, lần này Hứa Dung không nói dối "Đaụ"
Phạm Lương cười khẩy một tiếng "Bác sĩ Hứa, có phải cô thuộc kiểu không thấy quan tài không đổ lệ không?"
Hứa Dung "..."
Phạm Lương "Đi thôi, đưa cô đi xử lý vết thương, sau đó đưa cô đi lấy lời khai."
Hứa Dung "..."
Vết thương là ở bệnh viện xử lý.
Đồng nghiệp của Hứa Dung giúp đỡ.
Đối phương vừa giúp Hứa Dung xử lý vết thương, vừa cảm thán nói "Tôi nói này, chính là do bình thường cô đối xử với bệnh nhân quá tốt, tôi nhớ không nhầm thì ban đầu phí nằm viện của nhà bọn họ vẫn là cô ứng trước đúng không? Cho bát gạo thành ân nhân, cho đâύ gạo thành kẻ thù mà."
Hứa Dung "Không phải tôi không sao rồi sao?"
Đối phương "Vậy nếu có chuyện gì thì sao? Thật là, nếu không phải có mấy cảnh sát đồng chí này, cô..."
Nói đến đây, đối phương ý thức được Phạm Lương vẫn còn ở đây, không nói nữa, cười với Phạm Lương nói "Vẫn chưa nói cảm ơn với anh."
Phạm Lương "Không có gì, tôi và bác sĩ Hứa là người quen cũ rồi."
Đối phương "Thật sao?"
Nói xong, đối phương nhìn Phạm Lương một lúc, đột nhiên nhớ ra cảnh tượng lần trước gặp ở bãi đỗ xe "Tôi nhớ ra rồi, anh chính là người the0 đuổi bác sĩ Hứa đúng không?"
Nói xong, thấy Phạm Lương không lên tiếng, lại nói "Anh quên rồi sao? Lần trước chúng ta đã gặp nhau ở bãi đỗ xe rồi."
Phạm Lương "..."
Hứa Dung "..."
Vì sự cố này, mà bầu không khí giữa Hứa Dung và Phạm Lương trở nên ngượng ngùng.

⬅ Trước Tiếp ➡