⬅ Trước Tiếp ➡
Xử lý xong vết thương, hai người từ phòng khám đi ra, Hứa Dung mím môi mở lời "Cảnh sát Phạm... Phạm Lương."
Hứa Dung vốn định mở miệng gọi cảnh sát Phạm, nhưng nghĩ đến lời Phạm Lương nói lúc nhắn tin, vội vàng sửa lại cách xưng hô.
Hứa Dung dứt lời, Phạm Lương dừng bước nhìn cô "Hửm?"
Hứa Dung vẻ mặt không tự nhiên nói "Lát nữa tôi sẽ giải thích với bác sĩ Chu, có lẽ cô ấy hiểu lầm gì đó."
Phạm Lương "Không cần giải thích."
Hứa Dung nghe vậy nghi hoặc nhìn Phạm Lương.
Phạm Lương cười khẽ "Cô cảm thấy loại chuyện này có thể giải thích rõ ràng được sao?"
Hứa Dung "..."
Đúng vậy.
Loại chuyện này, trước nay đều không thể giải thích rõ ràng.
Càng tô càng đen, càng giải thích càng rối.
Phạm Lương nói xong, thấy Hứa Dung im lặng, mở lời "Lên xe tôi đi, tôi đưa cô đến đồn cảnh sát."
Hứa Dung "Cảm ơn."
Phạm Lương "Khách sáo rồi."
Nửa tiếng sau, xe đến đồn cảnh sát.
Phạm Lương đỗ xe xong, hai người một trái một phải xuống xe.
Hai người vừa xuống xe, liền có một bóng người xông tới.
Là Phàn An.
Phàn An vẻ mặt lo lắng nhìn chằm chằm Hứa Dung "Bác sĩ Hứa, cô không sao chứ?"
Hứa Dung mỉm cười dịu dàng "Không sao."
Phàn An "Tôi nghe nói cô bị thương, làm tôi sợ chết khiếp."
Hứa Dung "..."
Câu này của Phàn An quá lộ liễụ
Cho dù Hứa Dung có ngốc nghếch đến đâu, cũng hiểu được ý tứ tɾong câu nói này của cậu ta.
Phàn An hiển nhiên cũng tự mình ý thức được, đưa tay gãi đầu, khuôn mặt chất phác đỏ bừng "Bác, bác sĩ Hứa, tôi..."
Phàn An đang nghĩ thôi thì đã thế này, dứt khoát tỏ tình luôn, thì Phạm Lương đứng bên cạnh lên tiếng "Vào tɾong đi."
Phạm Lương vừa dứt lời, Phàn An và Hứa Dung đều nở nụ cười cảm kích với anh.
Phạm Lương dùng lưỡi đẩy vào răng hàm.
Đầu đuôi vụ án lần này của Hứa Dung rõ ràng.
Thêm vào đó vide0 bọn họ quay được khi đến hiện trường, về cơ bản có thể xác định, cô vô tội, trách nhiệm h0àn toàn thuộc về người đàn ông kia.
Làm xong ghi chép, Hứa Dung từ phòng tiếp dân đi ra.
Cô vừa đi đến cửa, đã bị Phàn An chặn đường.
Phàn An căng thẳng thần kinh, mặt và tai cũng phiếm hồng một cách không tự nhiên "Bác sĩ Hứa."
Hứa Dung "Cảnh sát Phàn."
Phàn An "Bác sĩ Hứa, tôi đưa cô về nhé, tôi, tôi vừa hay..."
Hứa Dung mỉm cười "Không cần đâu, tôi tự bắt taxi là được."
Phàn An "Vậy, vậy tôi có thể nói chuyện với cô hai câu được không?"
Trong vòng bốn mươi phút ngắn ngủi vừa rồi, Phàn An đã thông suốt.
Vừa rồi lời đã nói đến nước đó rồi, cho dù là kẻ ngốc cũng hiểu rõ.
Cậu ta không bằng thừa thắng xông lên, có thể thành công hay không, hoặc là nói có thể có cơ hội hay không, xin Hứa Dung một câu trả lời chắc chắn.
Phàn An và Hứa Dung đứng ở cửa giằng co, những người khác thoạt nhìn thì tập trung vào công việc tɾong tay, nhưng thật ra lòng hiếu kỳ rục rịch, ngay cả Phạm Lương cũng không ngoại lệ.
Phạm Lương ngồi ở bàn làm việc của mình uống Red Bull cho tỉnh táo, một đồng nghiệp trượt ghế đến trước mặt anh nhỏ giọng thì thầm "Anh Phạm."
Phạm Lương giọng đều đều "Sao thế?"
Đối phương "Cậu nhóc Phàn An kia có phải là thích bác sĩ Hứa không?"
Phạm Lương bóp lon Red Bull tɾong tay "Sao tôi biết được?"
Đối phương "Chuyện này còn không rõ ràng sao? Anh nhìn cậu nhóc kia kìa, mặt đỏ tía tai..."

⬅ Trước Tiếp ➡