⬅ Trước Tiếp ➡
Sự im lặng của Hứa Dung lúc này, tɾong mắt những người khác, chính là đang giận dỗi.
Người đàn ông đuổi the0 cô thấy tình hình này, cười cười, hùa the0 "Đúng vậy, đúng vậy, cặp đôi nào mà chẳng cãi nhaụ"
Nói xong, người đàn ông lại an ủi Hứa Dung hai câu, rồi quay người trở vào phòng bao.
Người đàn ông vừa đi, Phàn An đứng bên cạnh cuối cùng cũng không nhịn được nữa, vẻ mặt đau khổ tột cùng nhìn Phạm Lương nói "Đây chính là cái mà anh nói là chưa the0 đuổi được sao? Phạm Lương, anh thật sự khiến anh em tôi quá đau lòng rồi "
Phạm Lương có miệng mà không thể cãi "..."
Vì sự cố này, bầu không khí trở nên vô cùng gượng gạo.
Phàn An nói xong, quay người giận dỗi bỏ đi.
Mấy bước chân đó, hiên ngang lẫm liệt, cứ như thể muốn đi tìm ai đó để quyết đâύ.
Sau khi Phàn An rời đi, nữ bác sĩ nói chuyện với Hứa Dung cũng nháy mắt ra hiệu rồi quay người rời đi, tɾong hành lang nhất thời chỉ còn lại hai người.
Tay của Phạm Lương vẫn còn ôm e0 Hứa Dung, đáng lẽ phải buông ra, nhưng một người thì tâm trí để đâu đâu, một người thì tâm tư sâu xa, không ai nhận ra có gì đó không ổn.
Đến khi Hứa Dung nhận ra, đã là nửa phút sau, mặt cô đỏ bừng, vùng ra khỏi tay Phạm Lương.
Động tác của Hứa Dung khá ma͙nh, Phạm Lương nhướn mày, "?"
Sao dáng vẻ của cô lại như thể anh đã làm gì cô vậy.
Thấy Phạm Lương nhướn mày, Hứa Dung cũng nhận ra mình có hơi phản ứng thái quá, mím môi "Cảnh sát Phạm."
Phạm Lương tựa lưng vào tường, khẽ cười "Lại cảnh sát Phạm rồi?"
Hứa Dung "Phạm Lương."
Phạm Lương không lên tiếng, nhìn dáng vẻ khó xử nhưng cố nén ấm ức của Hứa Dung, tɾong lòng đột nhiên có chút khó chịu, anh đưa tay vào túi, muốn hút thuốc.
Ngón tay chạm vào bao thuốc, nghĩ đến điều gì đó, anh lại khựng lại.
Phạm Lương ngẩng đầu "Người đàn ông vừa rồi là?"
Hứa Dung biết Phạm Lương chắc chắn sẽ hỏi, sắc mặt không được tốt "Cháu trai của chủ nhiệm chúng tôi."
Phạm Lương "Ồ."
Hứa Dung "Chủ nhiệm là có lòng tốt."
Điểm này không phải Hứa Dung thiên vị chủ nhiệm mà nói.
Đối phương thực sự là một người rấttốt, hơn nữa còn là thầy của cô.
Chỉ là ông ấy không hiểu rõ về đứa cháu trai của mình, không biết rằng đứa cháu trai này của ông ấy chính là một kẻ háo sắc tham tiền, chỉ biết ăn chơi phung phí, dựa vào gia đình để sống qua ngày, còn trêu hoa ghẹo nguyệt.
Nghe Hứa Dung nói vậy, Phạm Lương sao còn không hiểu, nở nụ cười mỉa mai "Thật sao?"
Hứa Dung "..."
Nụ cười này của Phạm Lương có chút chói mắt.
Hứa Dung im lặng hồi lâu, mấp máy môi nói "Chuyện vừa rồi, cảm ơn anh."
Phạm Lương trêu ghẹo "Sao? Lại mời tôi ăn cơm à?"
Hứa Dung nói "Được."
Phạm Lương "Wechat đã chặn rồi, còn được sao?"
Hứa Dung mím môi thành một đường thẳng.
Bầu không khí vì thế mà trở nên bế tắc.
May mà Phạm Lương cũng không định truy cứu đến cùng, anh cười cười, chuyện này coi như bỏ qua "Về đi, người đó chắc sẽ không quấy rầy cô nữa đâu, nếu hắn ta còn quấy rầy cô..."
Nói xong, Phạm Lương hất cằm, chỉ cho Hứa Dung phòng bao của mình.
Hứa Dung hiểu ý "Cảm ơn."
Phạm Lương chỉ cười không nói.
Một lúc sau, hai người đường ai nấy đi, ai về phòng nấy.
Phạm Lương vừa vào phòng bao, lập tức bị Phàn An xáp lại gần.

⬅ Trước Tiếp ➡